Hiện nay truyền công chân chính lên cao tầng giống như tôi đây
thì không hề có một người thứ hai làm đâu.
—- Lý Hồng Chí (Chuyển Pháp Luân)
ĐàoViên
1. Pháp Luân Công vào Việt Nam
Đài BBC, trong một bản tin ngày 8 tháng 4, 2009 có đăng một tin đáng chú ý: phong trào Pháp Luân Công đã xâm nhập vào Việt Nam. Pháp Luân Công là một phong trào tu tập phát sanh từ Trung Quốc, nhưng đã
bị chính phủ gọi là ‘tà giáo’ và cấm hoạt động năm 1999, sau khi hàng chục nghìn thành viên tụ tập biểu tình trước trụ sở chính của đảng Cộng sản ở Bắc Kinh để phản đối đàn áp.
Số người tập Pháp Luân Công ở Việt Nam là bao nhiêu không ai biết vì không có thống kê, cũng không có tổ chức hội và đăng ký thành viên, nhưng có thể hàng trăm hoặc hàng nghìn người.
Thời gian gần đây, dân các thành phố lớn như Hà Nội hay thành phố Hồ Chí Minh đã dần quen mắt trước cảnh tượng các nhóm Pháp Luân Công tụ họp tại một số nơi công cộng.
Thí dụ tại công viên Thống Nhất ở Hà Nội, hàng sáng một nhóm nhỏ các thành viên đều đặn tập khí công, nắng cũng như mưa. Nhìn gương mặt bình thản và tĩnh tại của những người tập Công, khó có thể tưởng tượng chỉ cách đây vài năm thôi, người Việt Nam còn chưa biết Pháp Luân Công là gì.
Pháp Luân Công do ông Lý Hồng Chí, người mà các thành viên gọi là “sư phụ”, sáng lập và giới thiệu ra công chúng năm 1992. Phong trào này tự nhận hiện đã có tới 100 triệu môn đồ tại trên 70 quốc gia.
Vậy Pháp Luân Công là gì? Và người sáng lập ra nó là ai? Điều gì đã làm cho phong trào này được nhiều người hưởng ứng tại Hoa Lục? Tại sao Pháp Luân Công lại bị chính phủ Trung Hoa ngăn cấm? Tương lai Pháp Luân Công tại Việt Nam sẽ ra sao?
2. Ông Lý Hồng Chí là ai?.
Theo các tài liệu được công bố cho đến nay, như Bách Khoa Toàn Thư (Wikipedia) thì ông Lý

Ông Lý Hồng Chí
Hồng Chí sinh ngày 7 tháng 7, 1952 tại Thiên Tân. Tuy nhiên, trên nhiều mạng lưới (website) của phong trào này, ngày sinh của Lý Hồng Chí lại được ghi là 13 tháng 5, 1952. Người ta nghi ngờ ngày sinh mới này được chọn lựa cho trùng hợp với ngày sinh của Đức Phật.
Ông Lý Hồng Chí học Khí Công và võ nghệ ngay khi mới 4 tuổi với một nhà sư. Bốn năm sau, coi như thành tài. Năm 12 tuổi ông gặp một Đạo sĩ và theo học Lão giáo. Đến năm 17 tuổi ông gia nhập Quân đội Nhân Dân Giải Phóng Trung Hoa. Bạn bè Lý Hồng Chí đều cho rằng ông Lý Hồng Chí không có gì là xuất xắc cả, ngoại trừ tài thổi kèn đồng trumpet.
Năn 1988 Lý Hồng Chí nghiên cứu Khí Công và 4 năm sau, thành lập Pháp Luân Công, một phương pháp tu luyện Khí Công rất đặc biệt khá hẳn các trường phái Khí Công khác. Ông đã đi khắp Hoa Lục để giảng giải và cổ động mọi người đi theo tu tập Pháp Luân Công, còn được gọi là Pháp Luân Đại Pháp , hay Đại Pháp. Nhờ tài tổ chức cũng như một sức thuyết phục khá cao, Ông đã có cả triệu người đi theo. Tổ chức của ông phát triển mạnh và sách của ông viết năm 1996, đã được bán khắp nước.
Tổ chức Pháp Luân Công bành trướng nhanh chóng hầu như khắp nước đến độ chính phủ Trung Hoa không coi nó chỉ là một hội Khí Công và Kung phu mà thôi và rút giấy phép hoạt động.
Ông Lý Hồng Chí phải dời Hoa Lục mà di cư sang Hoa Kỳ năm 1998. Hiện nay ông sống tại vùng Long Island, tiểu bang Nữu Ước, cùng với vợ và một cô con gái.
Tìm hiểu cũng như trình bầy Pháp Luân Công không phải là một vấn đề đơn giản. Bởi lẽ Pháp Luân Công không phải chỉ là một trường phái tu luyện Khí Công thông thường, mà đây là một môn phái Khí Công trong đó ông Lý Hồng Chí, trong khi ông dẫn dắt, giúp đỡ người tu, đã đem vào nhiều yếu tố thần bí, siêu hình không thể giải thích một cách bình thường được.
Chú ý 1 – Nhũng lời dẫn dưới đây (viết chữ nghiêng) là trích từ cuốn “Chuyển Pháp Luân” ông Lý Hồng Chí viết ra và dùng trong việc rao giảng và truyền Pháp trong nhiều năm.
Chú ý 2 – Vì những yếu tố thần bí, siêu hình trình bầy trung thực trong bài viết, nên có thể gây bất đồng ý kiến (tin hay không tin). Xin quý độc giả rộng đường hiểu biết, niệm tình bỏ quá cho.
3. Danh Xưng Pháp Luân Công
Ngay danh xưng Pháp Luân của ông cũng khác thường

Ký hiệu Pháp Luân
Trên các tài liệu, ấn bản, hay video trên mạng lưới của phong trào này dều có hình một bánh xe Pháp Luân đang quay, như là một ký hiệu (logo) của phong trào. Trên mạng lưới có hình ảnh video, người ta còn thấy bánh xe quay cả hai chiều. Hình ảnh này – không như bánh xe Pháp Luân dùng trong Phật giáo – không phải chỉ là một biểu hiệu của phong trào, mà còn có một vai trò rất quan trọng trong việc truyền Pháp của ông Lý Hồng Chí cho đệ tử.
Theo lời ông, những ai tu tập Pháp Luân Công tới một trình độ nào đó có thể nhìn thấy Pháp Luân chuyển động.
Đi đôi với ký hiệu này ra, còn có kèm theo những khẩu hiệu:
“Pháp Luân Thường Chuyển” (bánh xe Pháp Luân luôn luôn chuyển động);
“Phật Pháp Vô Biên” (Phật Pháp thì vô cùng tận).
4. Vũ Trụ Quan và Nhân Sinh Quan của ông Lý Hồng Chí
Ông Lý Hồng Chí đặt căn bản phong trào của ông trên một quan niệm về Vũ Trụ và Nhân Sinh riêng biệt.
Ông viết rõ trong đoạn văn dưới đây:
“Sinh mệnh tối nguyên sơ của con người đến từ vũ trụ. Bản lai của không gian vũ trụ là lương thiện, là mang đầy đủ chủng đặc tính Chân Thiện Nhẫn; Đặc tính căn bản nhất trong vũ trụ này là Chân Thiện Nhẫn Con người sinh ra cùng với vũ trụ là đồng tính (lương thiện”).
Ông cho rằng Không gian Vũ Trụ của con người có nhiều tầng lớp từ thấp (xấu, dở) đến cao (tốt, đẹp), cao thấp khác nhau. Các tầng của vũ trụ được điều hành hòa hợp bởi những nguyên lý, mà ông gọi là Pháp, cao thấp khác nhau. Con người, lúc mới sinh ra, bản tâm lương thiện. Lớn lên vì có tư tâm, trở nên không tốt, cho nên tầng của họ rớt dần dần xuống dưới; cuối cùng rớt xuống đến tầng của nhân loại. Ông khẳng định: “Toàn thể xã hội nhân loại đều cùng trong một tầng này”.
Ông tự nhận lấy trách nhiệm dẫn dắt mọi người hãy tu theo ông để lên cao tầng, cho gần với đặc tính “Chân-Thiện-Nhẫn”(Chân là đặc tính của Lão học. Thiện là đặc tính của Phật học.và Nhẫn là đặc tính của Thần học). Ông cả quyết: “Cả trong ngoài nước hiện nay, về việc truyền công lên cao tầng một cách chân chính, thì chỉ có mình cá nhân tôi đang làm mà thôi. Hiện nay truyền công chân chính lên cao tầng giống như tôi đây, thì không hề có một người thứ hai làm đâu”.
5. Tổng Quan về Tu luyện Pháp Luân Công
Ông Lý Hồng Chí trong khi truyền bá Pháp Luân Công đã nói cho mọi người biết là, Sư Phụ Lý Hồng Chí không phải chỉ là một ông thầy dậy Khí Công tầm thường, mà còn là một người đã tu luyện Đạo giáo và Phật giáo lâu năm và đã đạt tới một trình độ rất cao, để có những năng lực siêu phàm. Những ai tự nguyện theo Sư Phụ tu tập một cách chân chính, thì với sự giúp đỡ của Sư phụ, cuộc đời sẽ thăng hoa lên cao tầng và cũng có thể đạt được những năng lực, ông gọi là công năng, siêu việt, khác hẳn người thường.
Đối với ông điều quan trọng trong khi học Pháp Luân Công, là phải biết tu Tâm để làm người tốt. Ông khẳng định với đệ tử rằng: “Tu Tâm Tính có tốt thì mới có thể lên cao tầng được”. Những ai tâm tính còn nhiều toan tính xấu xa – sát sinh là một – thì không sao có thể tu luyện lên cao tầng được. Những ai đã lên được cao tầng rồi, mà tâm tính trở nên xấu xa, thì sẽ bị chính Sư phụ là ông thu hồi công năng để rớt xuống tầng thấp nhất như lúc đầu.
Dựa theo những tư tưởng của đạo Lão và đạo Phật mà ông đã học khi còn ít tuổi, ông nói cho mọi người biết là trong con người ta có hai yếu tố định đoạt đời sống và tương lai con người. Một là “Đức” (ông lấy theo Đạo giáo). Ông mô tả Đức như là một chất trắng bao quanh con người thành một “trường” (field như là từ trường) tỏa ra và ảnh hưởng đến mọi người xung quanh. Yếu tố thứ hai là “Nghiệp” (ông lấy theo Phật giáo) mà ông mô tả như một chất đen.
Ông viết: “Tâm tính bao gồm có Đức (‘đức’ là một chủng vật chất), gồm có Nhẫn, gồm có ngộ, gồm có xả, xả bỏ các loại dục vọng và các loại tâm chấp trước trong người thường; còn cả khả năng chịu khổ v.v., . Đức là một loại chất màu trắng lập thành m ột trường (field) bao chung quanh thân thể con người. Đồng thời tồn tại còn có một loại vật chất màu đen, ở đây gọi là ‘nghiệp lực’; trong Phật giáo gọi đó là ‘ác nghiệp’. Vật chất màu trắng cùng vật chất màu đen, hai loại vật chất ấy tồn tại đồng thời. Người tu là chính mình phải tu luyện làm sao để giảm bớt những chất mầu đen (Nghiệp lực) và tăng thêm những chất mầ trắng (Đức) với sự trợ giúp của Sư phụ)”.. Ông nhấn mạnh “tu tại tự kỷ, công tại sư phụ”.
Đối với môn học Khí Công, ông đã sáng chế ra năm(5) bài tập luyện: 4 bài luyện tập trong khi đứng và 1 bài luyện tập trong khi ngồi.. Tuy chỉ có 5 bài, nhưng mỗi bài đều có những vận

Những thế Pháp Luân Khí Công
động tay chân rất phức tạp, phải mất công tập luyện nhiều mới nhớ được.
- Bài 1 có tên là Phật triển thiên thủ pháp (khoảng 5 phút tập)
- Bài 2 có tên là Pháp Luân trang pháp ( khoảng 12 phút tập)
- Bài 3 có tên là Quán thông lưỡng cựu pháp ( khoảng 5 phút tập)
- Bài 4 có tên là Pháp Luân châu thiên pháp (khoảng 10 phút tập)
- Bài 5 có tên là Thần thông gia trì pháp (khoảng 25 phút tập, ngồi)
Trong khi tập luyện, ứng viên phải giữ cho Tâm thanh tịnh, tập trung tư tưởng vào sự tu luyện, mắt nhắm, hít thở đìều hòa và vận động thật thong thả. Bởi vậy, tập luyện Khí Công của ông Lý Hồng Chí không phải là đơn giản và mất khá nhiều thì giờ. Như vậy, luyện tập Khí Công theo phương pháp này chắc chắn có lợi cho sức khoẻ.
Ông khuyến khích mọi người nên cùng nhau – tu tập với bạn đòng tu sẽ có ích lợi nhiều – đến những chỗ khoảng khoát như công viên để hít thở được không khí trong lành trong khi tập luyện.
6. Phương Thức truyền Pháp Luân Công
Tịnh Hóa đệ tử – Giai đoạn thứ nhất trong phương thức truyèn công của Sư phụ cho đệ tử là ông sẽ phải “tịnh hóa” – tức là làm sạch sẽ tâm tính người tu. Ông cho rằng trong thế gian có rất nhiều tà ma qủy quái động vật, cáo chồn quỷ rắn v.v. linh thiêng. Giống này, mà ông gọi là “phụ thể”, cũng có công năng. Những giống “phụ thể” này cũng muốn lên cao tầng cho nên tìm cách xâm nhập vào người tu để nương theo lên trên cao tầng. bởi vậy, ông phải “tịnh hóa” học trò của ông.
Ông viết: “Khi tôi giảng về vấn đề phụ thể, tôi đã [trục xuất] các phụ thể mang trên thân thể của những người có thể chân tu Đại Pháp; bất kể [phụ thể đó] là gì đi nữa; từ trong đến ngoài thân thể có thứ gì không tốt, toàn bộ đều được vứt bỏ. Người tự tu chân chính khi đọc Đại Pháp này, cũng được thanh lý thân thể; hơn nữa hoàn cảnh trong gia đình của chư vị cũng được thanh lý.
Cài bánh xe Pháp Luân – Tiếp đó, ông sẽ cấp phát cho đệ tử một Pháp Luân siêu hình cài vào bụng dưới mỗi người. Ông viết: “Bộ công pháp của chúng tôi tu luyện một Pháp Luân tại bụng dưới; trong lúc giảng bài trên lớp tôi đích thân cấp [Pháp Luân] cho học viên. Trong khi tôi đang giảng Pháp Luân Đại Pháp, tôi lần lượt cấp Pháp Luân cho mọi người; có người có cảm giác được, có người không cảm giác được”
Pháp Luân là gì? Ông giải thích như sau:
Pháp Luân là [hình] ảnh thu nhỏ của vũ trụ, có đầy đủ hết thảy các công năng của vũ trụ; Nó có thể vận chuyển, xoay chuyển một cách tự động. Nó nằm tại bụng dưới của chư vị chuyển động vĩnh viễn; từ khi đã cấp cho chư vị trở về sau, không bao giờ dừng lại; vĩnh viễn năm này qua năm khác chuyển động như thế. Trong quá trình nó chuyển động theo chiều kim đồng hồ, Nó tự động hấp thụ năng lượng từ vũ trụ; Nó tự biết diễn hoá năng lượng, cung cấp năng lượng cần thiết cho các nhu cầu diễn hoá của tất cả bộ phận thân thể của chư vị. Đồng thời, khi Nó quay ngược chiều kim đồng hồ, Nó phát phóng năng lượng, sau khi các chất phế bỏ được đẩy xuất ra ngoài, tiêu tán ra quanh thân thể. Khi phát phóng năng lượng, Nó đẩy ra rất xa; rồi lại quay lại lấy năng lượng mới. [Khi] Nó đẩy năng lượng ra, thì những người ở chung quanh chư vị thu được lợi ích.”
Từ đó trở đi, ông hứa hẹn, hầu hết mọi người, nếu tu hành một cách nghiêm chỉnh, đều sẽ có công, thật sự xuất hiện công. Tuỳ theo mỗi người luyện công không ngừng, mà tu luyện, thì năng lượng sẽ dần dần ngày càng lớn mạnh.
Tu tập Pháp Luân Công có rất nhiều trình độ, ông còn nói. Thấp nhất là tu luyện trong “Thế Gian Pháp”. Ngay trong Thế Gian Pháp này cũng có Hạ tầng, Trung tầng và Cao tầng. Trên Thế Gian Pháp là Xuất Thế Gian Pháp. Ông cho biết là ngay ở Thế Gian Pháp,khi tu đến Trung tầng trở lên, người tu đã thấy xuất hiện nhiều hiện tượng siêu việt, thần bí không thể nghĩ bàn rồi(1). Lên đến Xuất Thế Gian Pháp thì sẽ thây xuất hiện vô số hiện tượng thần bí, siêu nhiên vô cùng, uy lực vô tỷ (2).
Giới luật khi tu luyên Pháp Luân Công – Để bảo vệ tính nhất quán của phong trào Pháp Luân Công, ông Lý Hồng Chí đặt ra một số tiên chuẩn giới hạn lên các đệ tử.
- Đã theo ông rồi thì không được tu theo người khác (ông gọi là loạn tu).
- Không được sát sanh. Ông khuyến khích ăn chay nhưng không cấm đoán.
- Không được chữa bệnh cho người khác.
- Đệ tử ai cũng có thể truyền Pháp Luân Công cho người khác, nhưng không được thu lệ phí, không được trộn lẫn những gì của cá nhân vào trong Đại Pháp, không được dùng lời nói nguyên gốc của Sư phụ mà nói thành lời của mình; mà chỉ có thể dùng lời nguyên gốc của Sư phụ mà giảng, [nói] thêm rằng Sư phụ đã giảng như vậy, rằng trong sách đã viết như vậy; chỉ có thể nói như thế.. Đồng thời, không được gọi các học viên (đệ tử) truyền bá Pháp Luân Đại Pháp là Thầy, là Đại sư, v.v.; Sư phụ trong Đại Pháp chỉ có một là Lý Hồng Chí. Bất kể vào học trước hay sau cũng đều là đệ tử.
Ông còn cảnh cáo trước là những ai cố ý vi phạm nội quy thì sẽ có thể bị ông – đúng hơn là Pháp thân của ông – thu hồi công năng, để rớt trở lại hạ tầng như ban đầu.
7. Sư phụ Lý Hồng Chí là một bậc Siêu nhân với nhiều Thần thông
Đây không phải là một nhận định khách quan của người ngoài mà chính là những lời nói ra của ông Lý Hồng Chí trong khi ông giảng dậy Pháp Luân Đại Pháp cho đệ tử.
Khi giảng phải “tịnh hóa” cho đệ tử sơ cơ, ông đã nói tới những “phụ thể” là những thần vật tà ma qủy quái động vật, cáo chồn quỷ rắn v.v ông đã thấy trong mọi người. Điều này có nghĩa ông không phải là một người thường trong thế giới hữu hình, mà còn quen thuộc với thế giới vô hình nữa.
Ông còn nói ông đã tu luyện đã tới trình độ có thể hiện ra nhiều vô số “Pháp thân” (một thuật ngữ Phật giáo) [sẽ] bảo hộ chư vị. Gốc của tôi gắn trên vũ trụ, ai có thể động tới chư vị, người ấy có thể động đến tôi; nói thẳng ra, người ấy có thể động đến vũ trụ này.
Chúng tôi giảng cho chư vị rằng, tôi có thể thực hiện việc này, bởi vì tôi có vô số Pháp thân, [vốn] mang đầy đủ Pháp lực thần thông lớn phi thường của tôi, có thể triển hiện những thần thông lớn, Pháp lực rất lớn.
Chúng tôi thực hiện việc này cũng không được phép sai sót; [nếu chư vị] thật sự theo con đường chính đạo mà tu luyện, [thì] không ai dám động đến chư vị; hơn nữa chư vị có Pháp thân của tôi bảo hộ, sẽ không xuất hiện bất kể nguy hiểm gì. Các Pháp thân của tôi sẽ liên tục bảo hộ cho đến khi chư vị có thể tự bảo hộ được bản thân mình; khi ấy chư vị đã xuất khỏi tu luyện thế gian pháp rồi, đã đắc Đạo”.
Vì ông đã có công năng phi thường là có nhiều Pháp thân theo ý muốn, cho nên ông không cần có đệ tử truyền thừa để tiếp nối công trình lãnh đạo, phát triển Pháp Luân Công. Không thấy nói ông đã làm việc này. Ông cũng đã nói rõ là trong Pháp Luân Công, chỉ có một Sư phụ là Lý Hồng Chí mà thôi. Tất cả nhưng người khác, tu luyện trrước sau, chỉ là đệ tử. Người tu luyện chân chính đọc sách nguyên tác về Pháp Luân Đại Pháp, hoặc xem băng hình Sư phụ Lý Hồng Chí giảng Pháp, hoặc nghe băng tiếng Sư phụ Lý Hồng Chí giảng Pháp, hoặc theo tu luyện cùng học viên Đại Pháp cũng sẽ đắc Pháp Luân, và luôn luôn được Pháp thân Sư phụ Lý Hồng Chí bảo vệ.
Ông viết: “Các Pháp thân của tôi ngồi thành một vòng tròn, trên không úp trên trường luyện công có Pháp Luân lớn, [và] Pháp thân lớn ở trên nắp trông coi trường này. Trường này không phải là một trường bình thường, không phải là một trường luyện công bình thường, mà là một trường tu luyện. Chúng ta có rất nhiều người có công năng đã thấy được trường này của Pháp Luân Đại Pháp chúng tôi, che phủ bằng ánh sáng đỏ, toàn là màu đỏ. Pháp thân lớn của tôi sẽ liên tục bảo hộ cho chư vị.”
Ngoài ra ông còn nói ông còn có thể khai “mở thiên mục” để người tu thấy được những điều mà người thường không thấy được để vững lòng tu.
Ông đôi khi còn nói tới những pháp thuật siêu phàm của người đã tu luyện Pháp Luân Công như khinh công(3), những pháp thuật ông dùng để đối phó với những tà ma qủy quái trong thế giới vô hình hay hữu hình(4).
Xem như trên thì ông Lý Hồng Chí tự nhận ông là một người tu hành đắc đạo theo một đường lối riêng, và đã đạt được những thần thông mầu nhiệm, pháp thuật cao cường.
8. Lý Hồng Chí và Phật giáo
Ông Lý Hồng Chí đã học Phật với một vị sư già khi còn nhỏ. Dường như lớn lên ông cũng rất lưu tâm đến Phật giáo, và qua những bài thuyết giảng, ông đã tỏ ra hiểu biết nhiều về Phật giáo, dùng nhiều thuật ngữ Phật giáo, nhưng chắc chắn ông không phải là một Phật tử theo nghĩa thông thường.
Phật Pháp Nhiệm Mầu – Ông viết: “Phật Pháp” tinh thâm nhất, là khoa học huyền bí và siêu thường hơn hết thảy các học thuyết trên thế giới. Vậy “Phật Pháp” đúng ra là gì? Là tôn giáo chăng? Là triết học chăng? Đó chỉ là nhận thức của những “học giả Phật giáo hiện đại hoá” mà thôi. Họ chỉ học lý luận, họ xem đó như phạm trù triết học để vừa phê phán vừa học [tập] và làm những cái gọi là nghiên cứu. Kỳ thực, “Phật Pháp” không chỉ là những gì ít ỏi trong kinh sách, vốn chỉ là Pháp của tầng sơ cấp của “Phật Pháp”. “Phật Pháp” là từ những lạp tử, phân tử đến vũ trụ, từ thứ nhỏ hơn cho đến lớn hơn, nhìn thấu hết thảy điều bí mật, không gì không bao [hàm], không gì bị bỏ sót. Nó là đặc tính “Chân Thiện Nhẫn” của vũ trụ, [với] những luận thuật khác nhau của các tầng khác nhau; cũng chính là điều Đạo gia gọi là “Đạo”, Phật gia gọi là “Pháp”.Để có thể hoàn toàn khai thoát bí mật Vũ Trụ, thời gian, không gian và cơ thể con người, là chỉ có Phật Pháp”.
Như vậy ông đã đồng hóa Phập Pháp với vũ trụ quan Chân Thiện Nhẫn của ông trong Pháp Luân Công.
Phật Thích Ca và Thiền Tông Trung Hoa – Ông giải thích 49 năm hành đạo của Đúc Phật Thích Ca Mâu Ni theo vũ trụ quan về Chân-Thiện-Nhẫn và các tầng cao thấp của vũ trụ và nhân sinh.. Ông nói: “Thích Ca Mâu Ni dưới cội bồ đề khai công khai ngộ rồi, chưa lập tức đạt đến tầng Như Lai. Trong suốt 49 năm truyền Pháp, Ông liên tục tự mình đề cao. Mỗi khi đề cao [lên] một tầng, Ông quay lại xét thấy Pháp mình vừa giảng xong không còn đúng nữa. Lại đề cao lên, Ông phát hiện rằng Pháp mình vừa giảng xong lại cũng không đúng nữa. Cứ đề cao lên, Ông lại phát hiện rằng Pháp vừa giảng xong lại không còn đúng. Trong toàn bộ 49 năm, Ông không ngừng thăng hoa như thế; mỗi lần đề cao [lên] một tầng, [Ông] lại phát hiện Pháp Ông giảng trước đó về nhận thức đều là rất thấp. Ông cũng phát hiện rằng Pháp của mỗi một tầng là thể hiện của Pháp tại mỗi một tầng đó; mỗi một tầng đều có Pháp, nhưng đó không phải là chân lý tuyệt đối của vũ trụ. Vả lại Pháp của tầng cao so với Pháp của tầng thấp thì [tiếp cận] gần đặc tính của vũ trụ hơn; vậy nên, Ông bèn giảng: ‘Pháp vô định Pháp’. ào những năm cuối, Thích Ca Mâu Ni đã đạt đến tầng Như Lai; hỏi tại sao Ông nói Ông chưa có giảng Pháp nào hết”
Sang đến Thiền Tông Trung Hoa với sơ tổ Đạt Ma thì ông cho rằng chẳng đi đến đâu. Ông nói: “Thiền tông không giảng Pháp gì hết. Đạt Ma [bên] Thiền tông truyền [dạy] căn cứ theo một câu của Thích Ca Mâu Ni. Thích Ca Mâu Ni giảng: ‘Pháp vô định Pháp’. Ông ấy căn cứ trên câu thoại của Thích Ca Mâu Ni mà sáng lập pháp môn Thiền tông. Chúng tôi nói cái pháp môn ấy là thứ dùi sừng bò. Sao lại gọi là dùi sừng bò? Khởi đầu khi Đạt Ma dùi vào trong thì thấy còn rộng; nhị tổ dùi vào thì thấy không còn rộng nữa; tam tổ thì thấy còn lọt được; tứ tổ thì thấy hẹp lắm rồi; ngũ tổ về cơ bản chẳng còn gì để dùi nữa; tới lục tổ Huệ Năng thì đã đến đỉnh [sừng bò] và có dùi cũng chẳng đi đến đâu được nữa”.
Ông cho rằng giáo pháp trong Phật giáo chỉ là một phần rất nhỏ trong cái mà ông gọi là Phật Pháp có tính chất căn bản là Chân-Thiện-Nhẫn. Pháp Luân Đại Pháp của ông là một Phật Pháp.
Ông viết: “Pháp trong Phật giáo chỉ là một bộ phận nhỏ trong Phật Pháp; còn có nhiều Đại Pháp cao thâm khác; trong mỗi tầng lại có các Pháp khác nhau. Thích Ca Mâu Ni giảng rằng tu luyện có 8 vạn 4 nghìn pháp môn. Trong Phật giáo chỉ có một vài pháp môn, nó chỉ có Thiên Thai tông, Hoa Nghiêm tông, Thiền tông, Tịnh Độ [tông], Mật tông, v.v. chỉ mấy pháp môn ấy; đếm ra chỉ là một con số quá nhỏ! Do vậy nó không khái quát toàn thể Phật Pháp được; nó chỉ là một bộ phận nhỏ của Phật Pháp. Pháp Luân Đại Pháp của chúng tôi cũng là một pháp môn trong 8 vạn 4 nghìn pháp môn ấy; [nó] không có quan hệ gì với Phật giáo nguyên thuỷ cho đến Phật giáo thời kỳ mạt Pháp, cũng không có quan hệ với các tôn giáo hiện đại”.
9. Pháp Luân Công tại Trung Hoa Lục Địa
Trong nhiều năm ông Lý Hồng Chí đã rất thành công phổ biến phong trào tu tập Pháp Luân Công.
Có nhiều yếu tố giúp ông đạt được diều này.
Ông đã dùng Phật giáo và Lão giáo làm nền tảng cho việc rao giảng Pháp Luân Công, mà hai tôn giáo này đã là hai tôn giáo chính của dân tộc Trung Hoa cả ngàn năm. Mọi người ai ai cũng hiểu và cảm thông với hai khẩu hiệu “Pháp Luân Thường Chuyển” và “Phật Pháp Vô Biên”. Chữ “Vạn” trên ký hiệu Pháp Luân của ông cũng chính là ký hiệu của nhà Phật.
Ông không chỉ truyền những giáo pháp trừu tượng, mà còn lồng vào đó môn học Khí Công. Khí Công, cũng như Võ Học, là hai sản phẩm đặc thù của nền văn hóa Trung Hoa. Khí Công là môn học rất phổ biến, có thể nói là ai cũng muốn theo học.
Ai đến nghe ông giảng dậy cũng thấy rất hợp với luân thường đạo lý. Ông khuyên mọi người không được sát sanh, giữ tâm thanh tịnh, bỏ những tâm đố kỵ, tâm sở cầu, dục vọng thấp hèn vân vân…. Theo ông tập Khí công mỗi ngày sẽ giữ gìn hay còn gia tăng được sức khỏe.
Bởi thế, sự thành công của ông với cả triệu tín đồ trong nước là một điều dễ hiểu.
10 – Pháp Luân Công tại Ngoại Quốc
Ông Lý Hồng Chí đã phải di cư sang Hoa Kỳ năm 1998 và tất nhiên mang theo phong trào Pháp Luân Công ra nước ngoài. Phong trào này nói là nay cũng đã có trên 100 triệu tín đồ trên 70 nước. Nhưng dường như Pháp Luân Công ở nước ngoài không còn là Pháp Luân Công chính cống như ở Hoa Lục nữa.
Người ngoại quốc đã đón nhận Pháp Luân Công nhu là một trường phái Khí Công hơn là một ngành tu luyện nửa Đạo gia nửa Phật gia như ông Lý Hồng Chí đã muốn. Sau kinh nghiệm đau thương tại chính quốc, ông Lý Hồng Chí chắc đã hiểu là truyền bá môn Khí công do ông sáng lập ra mà không nói tới những thần thông, pháp thuật khó tin của ông thì chắc phong trào Pháp Luân Công mới có cơ hội tồn tại và phát triển được. Bởi vậy trong những hội đoàn Pháp Luân Công tại những nơi như Hoa Kỳ, Thụy Sĩ, Na Uy… người ta chỉ thấy phương pháp tập Khí Công của ông Lý Hồng Chí là hoạt động chính của hội mà không mấy đả động đến những bài pháp thoại của Sư phụ. Sự thành công của Pháp Luân Công tại ngoại quốc phần lớn là nhờ ở cộng đồng người Trung Hoa tại các thành phố lớn. Người ngoại quốc bản địa chỉ là phần nhỏ.
Pháp Luân Công đã thực sự vào Việt Nam với một số tín đồ không ít. Phong trào này nếu chỉ hoạt động như một hiệp hôi luyện tập Khí công thông thường thì chắc sẽ không gặp khó khăn gì. Người dân Việt Nam, nhất là tại đô thị, ngày nay vẫn có thói quen buổi sáng rủ nhau ra công viện luyện tập thể dục, như một hoạt động cộng đồng. Do đó Pháp Luân Công có thể rất dễ dàng được đón nhận và phát triển. Ngược lại nếu những người lãnh đạo của phong trào này có những toan tính chính trị, tự ý hoặc xu thời, thì chắc chắn cũng sẽ bị dẹp như ở Trung Hoa Lục địa.
___________________________________________________________________________
1) Người ta khi tu [ở giai đoạn] thế gian pháp, khi tu đến trung tầng trở lên, tức là khi tu đến các tầng cao của thế gian pháp, thì người ta bắt đầu xuất nguyên anh. ‘Nguyên anh’ khác với cái mà chúng tôi gọi là ‘anh hài’. Anh hài rất bé, nhảy nhót lăng xăng vui nhộn, rất nghịch ngợm. Nguyên anh bất động; [lúc] nguyên thần không đến làm chủ nó, [thì] nó ngồi ở đó bất động, tay kết ấn, chân xếp bằng ngồi trên [toà] sen. Nguyên anh sinh xuất ra tại đan điền; ở [mức] cực vi quan khi [nó] bé như đầu kim cũng có thể nhìn thấy nó.
Nguyên anh sinh ra từ khối đan điền ở vị trí bụng dưới; dần dần to lớn lên rất chậm. Đến khi lớn bằng quả bóng bàn, thì toàn bộ hình dáng thân thể đã có thể nhìn được rõ, mắt mũi đều đã hình thành. Cũng vào lúc [nguyên anh] lớn bằng quả bóng bàn, sát cạnh thân của nó lại có một tiểu bào tròn tròn được xuất sinh. Sau khi sinh ra rồi thì tuỳ theo nguyên anh lớn đến đâu, nó cũng lớn đến đó. Đến khi nguyên anh lớn đến chiều cao 4 thốn, thì xuất hiện một cánh hoa sen. Khi lớn đến chiều cao 5 đến 6 thốn, các cánh hoa sen về cơ bản đã trưởng thành, xuất hiện một tầng hoa sen; nguyên anh rực rỡ ánh vàng kim ngồi trên đài hoa sen sắc vàng ấy, trông rất đẹp. Đó chính là [thân] thể kim cương bất hoại; Phật gia gọi là Phật thể; Đạo gia gọi là nguyên anh.
2) Như thế vẫn chưa gì đáng kể; hỏi [cần] luyện đến mức độ nào? Cần làm cho bách mạch của thân thể người ta dần dần rộng ra, năng lượng càng ngày càng mạnh, trở nên càng ngày càng sáng. Cuối cùng làm cho hơn vạn mạch liên [kết] thành một khối, đạt đến một cảnh giới không mạch không huyệt, toàn bộ thân thể liên [kết] lại thành một khối; ấy là khi đã đạt được mục đích cuối cùng của việc thông mạch. Mục đích của nó là làm cho toàn bộ thân thể được chuyển hoá [thành] vật chất cao năng lượng. Khi luyện đến bước này, thân thể người ta cơ bản đã được chuyển hoá [thành] vật chất cao năng lượng; tức là luyện lên đến tầng tối cao trong tu luyện thế gian pháp, nhục thân của [thân] thể người ta đã tu luyện đến đỉnh điểm nhất rồi.
Nhưng chúng chỉ có tác dụng tại không gian hiện hữu này của chúng ta, chứ không thể ước chế các không gian khác, bởi vì chúng chỉ là công năng được luyện ra từ nhục thể người thường chúng ta. Tuy nhiên [chúng] đã rất phong phú. Tại các hình thức tồn tại của thân thể ở trong từng không gian, [ở] những không gian khác nhau, đều đã có biến đổi khá to lớn. Những thứ được mang theo thân thể, những thứ tại mỗi tầng được mang theo thân thể đều đã rất phong phú, trông cũng rất ghê gớm. Có người khắp thân thể đều là những con mắt, các lỗ chân lông ở khắp thân [thể] đều là con mắt, trong phạm vi khắp cả trường không gian của vị ấy đều có con mắt. Vì đây là công [pháp] Phật gia, nên có người khắp thân thể đầy những hình tượng Bồ Tát, Phật.
Khi [đạt] đến bước này, thì nó còn xuất hiện một trạng thái, gọi là “tam hoa tụ đỉnh”. Đây là một trạng thái hết sức [rõ ràng] minh hiển, hết sức dễ thấy; người có thiên mục ở tầng không cao cũng có thể nhìn thấy được. Trên đầu có ba đoá hoa, [trong ấy] một đoá là hoa sen, nhưng không phải là hoa sen trong không gian vật chất này của chúng ta1; còn có hai đoá [hoa] nữa cũng là hoa ở không gian khác, mỹ diệu khôn cùng. Ba đoá hoa luân phiên [xoay] chuyển trên đỉnh đầu, [xoay] chuyển xuôi, [xoay] chuyển ngược; ba đoá hoa cũng tự [xoay] chuyển. Mỗi đoá hoa có một cột trụ, to bằng đường kính của hoa. Ba chiếc cột trụ lớn ấy thông thẳng lên đỉnh trời, nhưng đó không phải là công trụ; chúng có hình thức như thế; huyền diệu phi thường; [khi] bản thân chư vị nhìn thấy cũng sẽ giật mình kinh sợ. Lúc tu luyện đến bước này, thân thể rất trắng rất tịnh, da dẻ cũng rất mềm. Khi đã đến bước này, thì cũng là đã đến hình thức cao nhất trong tu luyện thế gian pháp. Nhưng đây chưa phải đỉnh điểm, còn cần tu tiếp nữa, cần tiến tiếp lên nữa.
Tiến tiếp lên nữa, là tiến nhập vào tầng quá độ giữa thế gian pháp và xuất thế gian pháp, gọi là trạng thái ‘tịnh bạch thể’ (cũng gọi là ‘tinh bạch thể’). Bởi vì thân thể tu luyện đến hình thức cao nhất trong thế gian pháp, cũng bất quá chỉ là nhục thân đã chuyển hoá đến hình thức cao nhất. Khi thật sự tiến nhập vào hình thức ấy, thì toàn bộ thân thể đã hoàn toàn được cấu thành từ vật chất cao năng lượng rồi. Vì sao gọi là tịnh bạch thể? Là vì nó đã đạt đến thuần tịnh cao độ ở mức tuyệt đối rồi. Dùng thiên mục mà nhìn, thì toàn bộ thân thể là trong suốt, giống như pha lê trong suốt, nhìn vào không thấy gì cả; sẽ thể hiện ra trạng thái như thế; nói thẳng ra, nó đã là Phật thể rồi.
Bởi vì trạng thái tịnh bạch thể là tầng quá độ, khi tu luyện tiếp nữa, thì thật sự đã tiến nhập sang tu luyện xuất thế gian pháp, cũng gọi là ‘tu luyện Phật thể’. Toàn bộ thân thể là do công cấu thành; khi ấy tâm tính người ta đã ổn định rồi. Bắt đầu tu luyện lại từ đầu, công năng bắt đầu xuất hiện lại từ đầu; cũng không gọi là công năng nữa, [mà] gọi là “Phật Pháp thần thông”, chúng ước chế tất cả các không gian, uy lực vô tỷ. Tương lai thuận theo việc bản thân chư vị không ngừng tu luyện, thì [về] những thứ ở tầng cao hơn nữa, tự [chư vị] sẽ biết được tu luyện như thế nào và hình thức tồn tại của tu luyện.
3) Có một học viên ở Thanh Đảo, giờ nghỉ trưa trong phòng không có ai, ông ngồi trên giường đả toạ, ông vừa đả toạ liền bay lên, bay lên xóc rất ghê, lên cao một mét. Lên cao rồi lại rớt xuống, nẩy lên nẩy xuống tưng tưng, làm cả chăn đắp cũng rớt xuống đất.
4) Cũng có [kẻ] không tốt; không tốt thì chúng ta cũng cần xử lý. Ví dụ, lần đầu tiên tôi đến Quý Châu truyền công, trong lúc ở trên lớp, thì có một người đến tìm tôi, nói rằng lão sư gia anh ta muốn gặp tôi, rằng sư gia của anh ta tên là như thế như thế, đã tu luyện rất nhiều năm. Tôi nhìn một cái thì thấy người này mang theo âm khí, rất không tốt, mặt vàng như sáp. Tôi bảo tôi không gặp ông lão ấy, không có thời gian, từ chối thẳng. Kết quả ông lão đó không vừa ý, [và] bắt đầu phá quấy tôi, hàng ngày phá rối. Tôi là người không thích đấu với người ta, tôi cũng không thèm đấu với ông lão ấy. Ông ta quăng đến cái gì không tốt thì tôi thanh lý, thanh lý hết xong, tôi lại truyền Pháp của mình.
Quá khứ vào triều Minh có một người tu Đạo, khi tu Đạo bị mắc phụ thể là rắn; sau đó người tu Đạo tu không thành kia chết đi, và con rắn này đã chiếm hữu thân thể của người tu Đạo ấy, rồi tu xuất được hình người. Ông sư gia của anh kia chính là hình người mà con rắn kia tu thành. Vì bản tính của ông ta không đổi, [ông ta] lại hoá thành con rắn lớn đến phá rối tôi. Tôi thấy vậy là thái quá, tôi bèn bắt nó trong tay, dùng một loại công mạnh mẽ phi thường, gọi là ‘hoá công’, hoá phần nửa dưới của nó, hoá thành nước; nửa thân trên của nó bỏ chạy về.
___________________________________________________________________________
Thưa quý độc giả,
Mục đích của Vườn Đào là để mọi độc giả vào xem ít bài cho thấy vui, thoải mái.
Tuy nhiên, một số độc giả đã tỏ ý rất không bằng lòng với đoạn văn nói về phong trào PLC tại Trung Hoa Lục Địa, bị chính phủ đàn áp tìm cách ngăn cấm.
Bởi vậy chúng tôi đã bỏ đi những đọan văn ấy đi và để các bạn đọc tùy nghi tìm hiểu và xét đoán.
Phần lớn những thông tin trong bài này là được lấy trong nhựng bài giảng của ông Lý Hồng Chí và những tin thấy trên mạng lưới Internet, nhất là những hãng thông tấn/nguồn tin khách quan có thể tin được (Wikepidia, New York Times, Wall Street Journal, Time Magazine, Le Monde…)
Một lần nữa, chúng tôi rất tiếc bài này đã vô tình làm một số bạn phật lòng, vậy xin các bạn đọc thứ lỗi cho.
Nay kính,
Đối với người có kiến thức đại cương Phật học, sẽ dễ nhận thấy sự phần tích của Lý Hồng Chí thực chất là một loạt các sự hiểu sai về câu cú vắn tắt trong Tôn giao và Tâm linh. Vì hiểu không đúng cho nên Lý Hồng Chí đã trộn đủ các luận lý với nhau làm thành một bài pháp, thành một thứ cám. … Trong bài pháp đó, nếu coi không bàn đến chính tà, thì có thể nói, sự thuyết pháp như vậy tháo được rất nhiều đinh chốt cho người có nghi vấn. Nhưng phải nói thật là, Lý Hồng Chí nấu cám siêu thật, làm nhiều người cứ tưởng đó là bánh gato hay là một thứ bánh ngọt gì đó có thương hiệu đường hoàng.
Chính vì Lý Hồng Chí gộp nhiều thứ vào để thành một đoạn thuyết giảng, cho nên phản biện đoạn thuyết giảng này, sẽ không cần coi nó là một vấn đề mà chỉ cần xem nó là những vấn đề xếp và không tương đồng với nhau.
Chào bạn !
Cám ơn bạn đã viết thư trả lời.
Về cách nhìn nhận về PLC, mình nghĩ rằng có nhiều điều đứng từ góc độ người mới tiếp cận PLC thì không thể nói là bạn sai được vì dù sao bạn cũng đang đánh giá PLC qua sự hiểu biết của bạn và sự hiểu biết tất nhiên sẽ rõ ràng hơn và chính xác hơn khi bạn bỏ nhiều thời gian để tìm hiểu về nó. Tuy nhiên cách nhìn nhận của bạn của có giới hạn bởi vì bạn không phải là người tu luyện. Đối với PLC có rất nhiều điều to lớn liên quan đến các không gian khác nhưng thực sự nếu nói nó ra chưa chắc bạn đã tin bởi vì để thật sự tin tưởng vảo PLC thì mình cũng phải mất rất nhiều thời gian để tìm hiểu. Trong quá trình tu luyện thì nhiều vấn đề khúc mắc đã được tháo gỡ khi mình hiểu được nội hàm trong cuốn Chuyển Pháp Luân. Vậy nên khi đọc tới đoạn bạn viết:
“Thế nhưng, đối với chính phủ Trung Hoa, sau khi bị đe dọa bởi những cuộc biểu tình chống đối của cả chục ngàn đệ tử Pháp Luân Công, trước trụ sở chính của đảng Cộng Sản Trung Quốc ở BắcKinh, thì đấy lại là những bằng chứng để cho Pháp Luân Công là một tà giáo, Lý Hồng Chí chỉ là một ma đầu lừa dối, làm mê hoặc công dân trong nước. Phong trào Pháp Luân Công bị rút giấy phép hoạt động phần lớn là do sự lãnh đạo sai lầm quan trọng của ông Lý Hồng Chí.”
mình cảm thấy rất buồn, buồn vì nhiều người không hiểu PLC. Mục đích của mình viết những dẫn chứng về cuộc đàn áp PLC để mong bạn và những người khác hiểu hơn về PLC ,nhưng khi mình xem lại bài mình viết thì đã bị xóa. Như vậy nếu như người khác lại đọc những đoạn trên thì họ rất dễ bị hiểu lầm về PLC nên mình mong muốn bạn có thể phục hồi lại những bài mình đã viết được không ?
Còn nếu như bạn không thể thì mình mong rằng bạn sẽ xóa đi những lời nhận xét trên của bạn vì như thế sẽ tốt hơn cho bạn và cả những người khác nữa.
Rất cám ơn bạn !
Thưa ông Quang Thái,
1) Đoạn văn “Thế nhưng, đối với chính phủ Trung Hoa, sau khi bị đe dọa bởi những cuộc biểu tình chống đối của cả chục ngàn đệ tử Pháp Luân Công,…” mà ông nói đến có thể gây hiểu lầm, thì đã được xóa bỏ đi rồi. Xin ông khỏi đề cập đến nữa.
2) Ông LHC và PLC là một đề tài được rất nhiều người để ý. Ngoài những đệ tử PLC như quý ông, cũng có nhiều người khác, nhất là những Phật tử, họ cũng rất thắc mắc và bất bình với bài viết, về đoạn văn viết chuyện ông LHC, dường như ông LHC không hiểu rõ Phật giáo, đã có những lời lẽ phê bình Phật giáo sai lệch và quá đáng có ý miệt thị. Thí dụ ông nói :”Thiền tông không giảng Pháp gì hết. Đạt Ma [bên] Thiền tông truyền [dạy] căn cứ theo một câu của Thích Ca Mâu Ni. Thích Ca Mâu Ni giảng: ‘Pháp vô định Pháp’. Ông ấy căn cứ trên câu thoại của Thích Ca Mâu Ni mà sáng lập pháp môn Thiền tông. Chúng tôi nói cái pháp môn ấy là thứ dùi sừng bò” (Đoạn này lấy nguyên trong cuốn Chuyển Pháp Luân).
3) Không những thế có một số người đã đem so sánh ông LHC với Thanh Hải Vô Thượng Sư vì thấy có rất nhiều điểm tương đồng:
a) Khuyên mọi người phải ăn chay, tu luyện tâm tính.
b) Tự gọi mình là Su Phụ và không cho đệ tử được gọi bất cứ ai khác là Sư Phụ
c) Cho đệ tử biết là mình có nhiều pháp thuật cao cường để bảo vệ đệ tử
d) Thanh Hải Vô THượng Sư không dạy đệ tử khí công thì lại dạy những thứ khác như Kỹ thuật Nấu Ăn Chay (rất ngon không mấy ai bằng), Kỹ Thuật Cắt May..
Sự so sánh này tôi không nghĩ để khen ngợi nên tôi đã không muốn nói đến.
4) Tóm lại Ông LHC là một nhân vật lỗi lạc, khác thường, sẽ có rất nhiều người khen cũng như người chê (nhân vô thập toàn), như đối với những nhân vật lỗi lạc khác thường khác. Nếu để tất cả mọi người đọc, ai nghỉ gì nói/viết thế ấy thì Vườn Đào sẽ không còn là chỗ để mọi người ra vào thảnh thơi, thân tâm an lạc nữa mà lại trở thành một đấu trường loạn đả. Đó không phải là mục đích của tôi
5) Tôi đã có dịp giải thích như trên với một số bạn đọc khác khi họ đòi đăng lên các nhận xét về bài viết để tranh luận. Tôi đã phải nói với các bạn đó tôi chỉ biết giữ vườn và không thể “handle” nổi những bất đồng ý kiến về những vấn đề hay nhân vật “controvertial”.
Viết thư này hơi dài có thể làm mất thời giờ của ông. Nếu quả như vậy xin ông vui lòng thứ lỗi cho.
Cathnga viết:
Chào Đào Viên, tôi cũng mới tập PLC, cũng rất hâm mộ Pháp Luân Phật Pháp, nhưng sao có quá nhiều Phật Tử phản đối quá vậy??? Đôi lúc tôi thấy thật buồn vì người thường thì đã đành, nhưng sao người tu luyện lại phản đối Pháp Luân Công???
Thưa quý hữu Cathnga,
Tôi chân thành cảm tạ quý hữu đã đến với Vườn Đào, và nói lên những suy nghĩ của mình sau khi đọc bài LHC và PLC.
Điều đầu tiên tôi muốn nói lên là nếu quý hữu thấy rằng tu tập PLC hợp với bạn thì đây là một điều rất nên làm, nên tiếp tục. Tôi đã có dịp nói với nhiều bạn tu tập PLC như vậy khi tôi thấy rằng phương pháp tu Thân (5 thế Khí Công của ông LHC) và những lời khuyên để tu Tâm (cố gắng ăn chay, làm điều Thiện, xa đường Ác…) là những điều rất tốt, rất phải, rất nên theo, mặc dầu tôi không phải là một đệ tử của ông LHC.
Dưới đây, tôi muốn nói đến một sự hiểu lầm khiến cho quý hữu cũng như nhiều người khác buồn phiền, khi bạn nói là “tại sao có quá nhiều Phật Tử phản đối PLC và đã là Phật Tử có tu tập (chánh pháp của Như Lai) thì tại sao lại phản đối PLC”. Trước hết người Phật tử chân chính, nghĩa là những người đã quy y Tam Bảo và cố gắng gìn giữ năm giới của nhà Phật, thì tôi nghĩ không ai sẽ nói là họ phản đối PLC, bởi vì giới thứ Tư của nhà Phật đã răn cấm nói những điều ác, điều không thật, vu oan vu cáo vv… Nói như vậy, không có nghĩa là họ sẽ làm đệ tử của ông LHC và sẽ tu tập theo PLC, mà rất có thể chỉ là họ không có cảm tình với phong trào tu tập này mà thôi. Lý do sâu xa của sự mất cảm tình này không ở sự tu tập PLC mà có lẽ ở cá nhân ông LHC. Đọc sách PL Thường Chuyển của ông LHC, người ta thấy ông LHC nói không đứng đắn, có vẻ như có ý nói xấu Phật giáo. (thí dụ ông nói: Phật Thích Ca chỉ đạt được đến tầng Như Lai mà thôi, tu theo Thiền tông là tu theo lối cái sừng bò…), chưa kể đến những điều khó tin khác. Bên Phật giáo chính thống, chỉ những người tu sĩ xuất gia, đạt tới một trình độ cao, được Thầy chứng nhận cho phép làm Giáo Thọ, mới được quyền nói Pháp. Ông LHC không tu theo Phật giáo mà lại nói về Phật giáo, nói Phật pháp, thì chỉ là nói leo, hoặc muốn nói xấu tôn giáo này.
Tóm lại tôi muốn nói với quý hữu rằng người Phật tử chân chính không ai phản đối PLC, và thái độ của họ với ông LHC chỉ vì những lý do nói trên. Nếu có người thực sự phản đối tu tập PLC thì họ không phải là những Phật tử chân chính, – ở đâu cũng vậy, thiếu gì người tự nhận mình là Phật tử, mà thực ra họ chỉ là người ngoài – bất tất quý hữu phải quan tâm đến làm chi.
Phật giáo có câu: “Y Pháp bất y nhân, y nghĩa bất y ngữ”. Tiếng Pháp cũng có câu: “Les chiens aboient et la caravane passe”.
Xin quý hữu vui lòng bỏ quá cho thắc mắc này mà vui vẻ tiếp tục tu tập theo đường lối của mình, khi còn thấy thích hợp.
Cám ơn bạn rất nhiều.
Đào Viên
Mình dạo net, tình cờ đọc bài này. Xuân Đài muốn chia sẽ thêm với Daovien. Pháp Luân Công không phải là tôn giáo, hoàn toàn không có “giới luật”, hoàn toàn không cấm đệ tử bất kỳ việc gì, tất cả những việc làm của đệ tử Pháp Luân Công là hoàn toàn tự nguyện, bản thân “ngộ” được tới đâu thì tự đặt yêu cầu cho bản thân, vậy hà.
. Thân. Chúc an lạc.
Cám ơn bạn đọc Xuân Đài đã vào Vườn Đào và đã chia sẻ ý kiến về Pháp Luân Công.
Bạn nói rất đúng. Không ai nghĩ Pháp Luân Công là một tôn giáo. Ngay cả những người theo Pháp Luân Công cũng không thấy ai bênh vực cho PLC như là một tôn giáo. Trong nhiều nơi trên Mạng Internet, người ta cho rằng PLC là một Tà Đạo, tiếng Anh là “Cult” như nhiều “Cult” ở Hoa Kỳ từ trước đến nay.
Tuy nhiên, trong những điều rao giảng của ông Lý Hồng Chí, ngoài những diều khó tin có lẽ có ý mê hoặc lòng người đi theo mình, ông không dạy điều ác mà có khuyến khích làm điều thiện (không được giết người, ăn chay…)
Một lần nữa, cám ơn bạn đọc Xuân Đài rất nhiều. Chúc bạn thân tâm an lạc.
Đào Viên
“Sau kinh nghiệm đau thương tại chính quốc, ông Lý Hồng Chí chắc đã hiểu là truyền bá môn Khí công do ông sáng lập ra mà không nói tới những thần thông, pháp thuật khó tin của ông thì chắc phong trào Pháp Luân Công mới có cơ hội tồn tại và phát triển được. Bởi vậy trong những hội đoàn Pháp Luân Công tại những nơi như Hoa Kỳ, Thụy Sĩ, Na Uy… người ta chỉ thấy phương pháp tập Khí Công của ông Lý Hồng Chí là hoạt động chính của hội mà không mấy đả động đến những bài pháp thoại của Sư phụ.”
Cathnga thấy rằng Đào Viên đã có sự nhầm lẫn ở đây chăng. Sách “Chuyển Pháp Luân” được in ra vào năm 1998, người tu luyện cứ theo Pháp đó mà tu, đồng thời Sư phụ Lý chấm dứt thời gian giảng Pháp. Và đệ tử Pháp Luân Đại Pháp cũng có thể tìm các bài giảng của Sư phụ Lý trên website Minhhue (minhhue.net) bằng tất cả các thứ tiếng. Tất nhiên ở đâu cũng vậy, người thực tu chị chiếm một tỉ lệ nhỏ hơn.
Cám ơn Cô đã cho biết thêm là ông Lý Hồng Chí đã thôi không giảng pháp từ 1998, cũng là năm ông lánh nạn sang Hoa Kỳ.
Như vậy hẳn là ông Lý Hồng Chí đã không còn muốn nói hay có cơ hội nói tới những thần thông, pháp thuật nhiệm mầu của ông cho những người đi theo PLC tại Hoa Kỳ, như ông đã từng nói cho người Trung Hoa tại nước ông như trước.
Tôi không thấy có gì phải thắc mắc về điểm này.
Mình nghĩ nếu không biết rõ về Pháp Luân Công và Ông Lý Hồng Chí thì cũng không nên phán xét như vậy. Nếu bạn và mọi người muốn hiểu về Pháp Luân Công thì có thể vào http://phapluan.org hoặc trang tin về Pháp Luân Công: http://tindaiphap.net để tìm hiểu thêm thông tin.
Không phải đơn giản mà Pháp Luân Công được phổ biến ở 114 quốc gia trên thế giới với hơn 100 triệu người theo học. Pháp Luân Công và Ông Lý Hồng Chí cũng đã nhận được hơn 2.000 giải thưởng, giấy khen tặng của các tổ chức, chính phủ các nước.
Thực tế cho thấy, thực hành Pháp Luân Đại Pháp đã mang lại sức khỏe tốt cả về thể chất và tinh thần cho nhiều học viên toàn thế giới. Bởi vì Pháp Luân Đại Pháp là môn pháp tính mệnh song tu, nên học viên không chỉ tập các động tác (5 bài công Pháp) để diễn hóa năng lượng của thân thể đề cao sức khỏe, mà còn phải đề cao cả đạo đức tâm tính của mình bằng cách sống theo các nguyên lý là Chân-Thiện-Nhẫn. Bằng cách tu tâm tính, các học viên sẽ trực tiếp có ảnh hưởng tích cực đến sức khỏe của mình.
Theo kết quả của cuộc điều tra sức khỏe lớn đầu tiên được thực hiện vào năm 1998 đối với các học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Bắc Kinh, trong số 12.731 người tham gia, 93,4% có bệnh khi bước vào tập, và 49,8% có ít nhất 3 loại bệnh tật trước khi họ bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp. Tỷ lệ các trường hợp có tác dụng tốt đạt 99,1%, và trong số này, tỷ lệ khỏi bệnh hoàn toàn là 58,5%.
“Pháp Luân Đại Pháp tốt”, điều đó là sự thật. Tuy nhiên, khi có người tin tưởng đường lối tu luyện của Pháp Luân Đại Pháp thì cũng sẽ có người không tin – Tất cả chúng ta, ai cũng có quyền tự do tư tưởng và tự do tín ngưỡng, đó là quyền căn bản của con người – Ở đây tôi chỉ mong muốn rằng sẽ cung cấp thêm thông tin để mọi người có một cái nhìn đầy đủ hơn về Pháp Luân Công.
Cám ơn bạn đọc Thiên Cầm đã vào đọc Vườn Đào, đặc biệt đọc bài viết về ông “Lý Hồng Chí và Pháp Luân Công”.
Theo tôi nghĩ thì rất là khó để mà biết rõ (tôi nhấn mạnh biết rõ) một người nào, nhất là khi người ấy nói tới những điều ít ai nghe thấy bao giờ, khó tưởng tượng ra. Bởi vậy, thông thường mọi người chỉ hiểu người khác qua những hiểu biết, kinh nghiệm cá nhân, chủ quan hay thiếu sót mà thôi. Điều này thiết tưởng chúng ta phải rộng lượng mà chấp nhận.
Riêng về cá nhân tôi, tôi vẫn nghĩ, và đã nhiều lần góp ý với bạn đọc, là tu tập theo Pháp Luân Công là một điều rất hay, tốt cho sức khỏe, tốt cho đời sống tâm linh.
Tuy nhiên, trên diễn đàn này, khi nhận được những ý kiến khác biết về riêng cá nhân ông Lý Hồng Chí – không phải là tu tập theo Pháp Luân Công – liên quan đến Tín Ngưỡng và Tư Tưởng mà bạn đọc gọi là quyền căn bản của con người, thì tôi nghĩ, để được vô tư đối với tất cả các độc giả, tôi có bổn phận phải nêu ra (tỷ như những điều ông Lý Hồng Chí, một vị Giáo Chủ, nói không tốt đẹp gì về Đạo Phật Thiền Tông, về Đức Thích Ca Mâu Ni, có ý nói sai) để, như ông bạn đã nói, mọi người có một cái nhìn đầy đủ hơn về ông Lý Hồng Chí và Pháp Luân Công.
Một lần nữa cám ơn bạn đọc Thiên Cầm đã góp ý với Vuờn Đào.
Đừng để lý trí lu mờ bởi những cám dỗ vật chất tinh thần do con người làm ra,khi lấy pháp để đo lường sự việc mà ta cho là sai với chân lý.Đó là khảo nghiệm đễ bạn tu tâm tính,nếu vượt qua đươc bạn đã phát triển thật sự…Tu phật(còn gọi là tập theo lối sống của những sinh mệnh thông thái,hiểu biết pháp lý của vũ trụ)có hơn tới 8vạn pháp môn để tu viên mãn ,dù bất cứ pháp môn nào bạn chọn hãy tìm hiểu kỉ nó và theo đến cuối cùng rồi củng xẽ thành công như nhau.
Thưa ông Vương King,
Cám ơn ông đã vào Vườn Đào và đọc bài viết: “Lý Hồng Chí và Pháp Luân Công” và chia sẻ ý nghĩ nhân đọc bài này.
Đọc lời phê bình của ông, quả thật tôi không hiểu rõ ông muốn nói chi.
Xin ông có thể vui lòng nói rõ hơn để mọi người hiểu rõ hơn cao kiến của ông chăng?
Đào Viên.
Bác Đào Viên ạ. Cháu nghĩ topic này của bác không được ổn. Bác không có quyền khái quát về Pháp Luân Công theo ý hiểu của bác. Bác cũng lấy Kinh sách Chuyển Pháp Luân ra rồi đoạn chương thủ nghĩa, tự ý diễn giải theo ý của mình, như vậy không được khách quan. Nếu như Phật Pháp là có thật, thì Phật Pháp tinh thâm vô cùng, làm sao 1 người bình thường có thể tự ý diễn giải được.
Cháu xin thẳng thắn chia sẻ, không sợ mất lòng ai hết, vì chúng ta đều là người tu, cần phải trao đổi cởi mở.
Sau này bác sẽ hiểu ra tất cả, và cháu chắc chắn rằng bác sẽ hối tiếc vô cùng đấy. Để bất biến Pháp của vũ trụ, không một ai có quyền tự ý diễn giải theo ý của mình. Tầng khác nhau có Pháp của tầng khác nhau, bác ở tầng đấy thì khi bác đọc Chuyển Pháp Luân thì bác sẽ hiểu theo một nghĩa. Khi bác đề cao tâm tính, thì bác sẽ hiểu thêm nhiều điều khác. Người căn cơ tốt hơn bác, khi đọc Chuyển Pháp Luân sẽ hiểu khác bác. Vì thế bác đánh giá về Pháp Luân Công phải chăng là làm loạn Pháp?
Bác dành cả đời để nghiên cứu về Phật giáo, có thể đó là niềm tin của cả cuộc đời bác, vì thế có thể cháu nói những điều này sẽ đụng chạm đến lòng tự trọng của bác, nhưng nếu bác chịu thay đổi cách nghĩ một chút, đừng giữ những quan điểm cố hữu nữa, bác đọc Chuyển Pháp Luân và tu học Pháp Luân Đại Pháp một cách cởi mở, chắc chắn bác sẽ thấy được một chân trời mới, rộng lớn và bao la.
Thân chào bác!
Cám ơn bạn đọc Dao (tvh_2000@yahoo.com) đã cho tôi nhiều lời khuyên cho tương lai. Chỉ riêng về lời khuyên bây giờ là :”tôi không có quyền khái quát về Pháp Luân Công..” thì tôi không biết nghĩ sao, chỉ đành chép lại lời nhắn nhủ của một bạn đọc khác, cũng là một đệ tử Pháp Luân Công, ông Thiên Cầm. Ông viết: ” Tất cả chúng ta, ai cũng có quyền tự do tư tưởng và tự do tín ngưỡng, đó là quyền căn bản của con người ”
Đào Viên
Đọc xong chỉ còn cảm giác Đào Viên là người thuộc “Không tu Đạo nhưng ở trong Đạo”, tâm thanh tính tự nhiên tốt.
Một số chia sẻ của Đào Viên về Sư Phụ Lý và Pháp Luân Công (Pháp Luân Đại Pháp) ở mức tương đối sâu. Đến lúc hữu duyên, với ngộ tính và nền tảng tâm tính tự nhiên tốt như vậy, hy vọng Đào Viên sẽ được Pháp Thân của Sư Phụ Lý điểm hóa để thấu ngộ thâm sâu hơn nữa các Pháp của các tầng thứ vũ trụ.
Phật Pháp ư? Phật Pháp là quá lớn quá lớn so với dung lượng và thể tích bộ não con người.
Thân chào!
Cám ơn bạn đọc Vương Chu đã có những nhận định tốt đẹp về tôi.
Có một khái niệm, cho đến nay, nhiều người hiểu theo những cách khác nhau. Đó là khái niệm về Phật Pháp. Người tu theo Pháp Luân Công dường như hiểu “Phật Pháp” là nguyên lý có đặc tính “Chân Thiện Nhẫn” của vũ trụ (như ông Lý Hồng Chí đã viết trong sách “Chuyển Pháp Luân” của ông). Trong khi ấy người Phật tử, theo Đạo Phật hiểu cụm từ này một cách rõ ràng và đơn giản: Phật Pháp là những Pháp từ kim khẩu Đức Phật nói ra.
Đào Viên
Phật Pháp theo cách hiểu kia thì là Pháp của một vị Phật Như Lai, mỗi Phật Như Lai là một Pháp Vương- Vua của Pháp đó, ai tu theo hoặc tham ngộ giáo lý rồi lập nhánh mới cơ bản đều thuộc bộ Pháp của Phật Như Lai đó.
Pháp của Phật Như Lai Thích Ca Mầu Ni, Pháp của Phật Như Lai A Di Đà… là độc lập nhau, không bao hàm nhau. Đều là Pháp của một vị Phật Như Lai.
Như vậy có phải là Phật Pháp chăng? Là Pháp của một vị Phật Như Lai…
Anh Đào Viên hẳn không lạ gì về chữ “tam thiên đại thiên thế giới”. Theo cách tính trong kinh Phật, Phật Thích Ca quản. Vậy số ấy là bao nhiêu? Tam thiên đại thiên thế giới theo cách tính trong kinh= 1 tỉ tiểu thiên thế giới, mà 1 tiểu thiên thế giới = hệ thái dương (hệ mặt trời), nếu hệ thái dương có 9 hành tinh, nhân lên như sau: 1 tỉ tiểu thiên x 9= 9 tỉ; nếu hệ thái dương theo khoa học mới nhất công nhận có 8 hành tinh, vậy ta có: 1 tỉ tiểu thiên x 8= 8 tỉ.
Như vậy Phật Như Lai Cồ Đàm quản số này theo kinh nói.
Anh Đào Viên hẳn biết Hệ Ngân Hà chúng ta có bao nhiêu hành tinh? Từ 200 tỉ đến 400 tỉ? 8-9 tỉ so với 200-400 tỉ, anh có hiểu điều ấy là gì không? Bộ Pháp ấy bao hàm trong số ấy.
Thân chào.
Cám ơn ông bạn đọc Vương Chu đã cho biết có nhiều vị Phật Như Lai, mỗi vị cai quản một bộ Pháp như Phật Như Lai Thích Ca Mâu Ni, Phật Như Lai A Di Đà… riêng biệt nhau.
Cụ Đoàn Trung Còn là một vị học Phật rất thâm sâu đã ra một quyển Phật Học Từ Điển quý giá từ rất nhiều năm, được mọi người kính nể. Trong cuốn Từ Điển này chữ Như Lai có định nghĩa sau:
Như Lai là Taghâtha (sanscrit), hay Niorai (Nhật ngữ), hay Đa Già A Già Độ (Phạn). Nương theo Thật tánh của Chân Như mà đến, mà thành Chánh Giác, thành Đạo. Vậy Như Lai là một trong thập hiệu của đức Phật.
Phật Như Lai tức là PhậtThế Tôn, đức Thích Ca Mâu Ni vậy.
Tóm lại theo cụ Đoàn Trung Còn thì Phật Như Lai chỉ có một vị Phật là đức Thế Tôn Thích Ca Mâu Ni, chứ không có nhiều vị Phật Như Lai, mỗi vị cai quản một phương, riêng biệt, không bao hàm nhau.
Tôi không biết nhiều về Phật giáo lại càng biết ít hơn về Đại Pháp, nên chỉ có thể trích dẫn một nhà Phật học uyên thuâm để các bạn đọc có thêm thông tin mà suy luận cho rộng đường hiểu biết.
Đào Viên
tất cả mọi người không nói nữa. Mọi người làm loạn cả tâm tôi rồi
Thưa bạn đọc Vungxoanoc,
Có một phương pháp rất hữu hiệu để giữ cho Tâm khỏi loạn động mà rất nhiều người đã áp dụng: đó là Thiền định.
Giòng Thiền đã được Đạt Ma Sư Tổ đem vào Trung Hoa từ thời Lương Võ Đế, truyền thừa y bát qua 5 đời đến đời Lục Tổ Huệ Năng thì không còn truyền thống truyền thừa y bát nữa. Nhưng sau đó lại phát triển ra thành nhiều giòng Thiền Tông khác nhau, lan tràn sang nhiều nước, từ Triều Tiên, Nhật Bản đến Việt Nam, sản xuất ra nhiều vị Thiền Sư vĩ đại như các Ngài Đạo Nguyên Hy Huyền (giòng Thiền Tào Động), Ngài Bạch Ẩn Huệ Hạc, Ngài Hồng Xuyên Tôn Ông, Ngài Hồng Nhạc Tông Diễn bên Nhật; các Ngài Trúc Lâm Đại Đầu Đà, tức Vua Trần Nhân Tông, Ngài Pháp Loa, Ngài Huyền Quang bên Việt Nam. Họ là những Thiền Sư đã khai triển thêm rất nhiều ngành Thiền Tông và phương pháp Thiền Định, kể từ khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, giơ cành hoa sen lên cho Ngài Dại Ca Diếp chứng ngộ (Niêm Hoa Vi Tiếu).
Ai nghĩ rằng Thiền Tông đến đời Lục Tổ Huệ Năng đã bế tắc, đã lầm lẫn rất lớn.
Bạn đọc Vungxoanoc hãy thử phương pháp Thiền Định để an tâm xem sao. Chúc bạn thành công
Đào Viên
Thưa ông Đào Viên kính mến,
Nhân ông nhắc đến chuyện “niệm hoa vi tiếu” và Ngài Ca Diếp, cháu xin có đôi lời.
Trong quyển sách của Thầy Minh Châu so sánh giữa Trung A Hàm chữ Hán và Kinh Trung Bộ chữ Pàli, Thầy có viết đại ý là trong khi truyền thống Nam Tông đề cao Ngài Sariputta – Xá Lợi Phất thì truyền thống Bắc Tông lại đề cao Ngài Ca Diếp. Bản thân cháu khi biết câu chuyện này thì cháu cũng thắc mắc: “Sao chỉ có mỗi Ngài Ca Diếp lĩnh hội được ý Đức Phật?” Và sau khi đọc quyển sách trên của Thầy Minh Châu thì cháu nghĩ không loại trừ khả năng các vị theo truyền thống Bắc Tông sau này đã sáng tác ra câu chuyện “niệm hoa vi tiếu” trên để đề cao Ngài Ca Diếp. Ông nghĩ như thế nào về chuyện này ạ?
Cháu gửi ông link tác phẩm của Thầy Minh Châu: (cháu nghĩ có lẽ ông đã đọc quyển này rồi)
http://www.buddhanet.net/budsas/uni/u-sosanh-trung/sosanh00.htm
Cháu kính chúc ông và gia đình được an lạc.
Anh Kienngot đã nêu lêm một điểm rất đặc sắc. Tôi chưa được đọc bản Luận Ắn Tiến sĩ của Hoa Thượng Minh Châu, nhưng theo tôi hiểu thì HT Minh Châu chỉ định nói Nam Tông đề cao ngài Xá Lợi Phất còn Bắc Tông, đúng hơn là Đại Thừa Thiền Tông, thì ai cũng coi ngài Ma Ha Ca Diếp là tổ Sư Thứ Nhất của Thìền Tông.
Tại sao trong tất cả các đệ tử của Phật ngôi đấy, mà chỉ có một mình ngài Ma Ha Ca Diếp hiểu được ý Phật định nói gì thôi? Đây là hình ảnhrõ ràng nhất về chủ trương : “Giáo ngoạ biệt truyền. Bất lập văn tự.Trực Chỉ Minh Tâm, Kiến Tánh thành Phật” của Thền Tông.
Nếu anh Kienngot vào một chùa nào, vào đại điện, thấy có tượng Phật ngồi trên tòa sen, tay cầm một bông hoa sen giơ lên, thì chắc chắn đó là một Thiền viện của Thiền tông.
Đào Viên
Phật Như Lai chỉ có một vị Phật là đức Thế Tôn Thích Ca Mâu Ni, chứ không có nhiều vị Phật Như Lai…
……………………..
TIỂU BỘ KINH:
Trong số 24 vị cổ phật (có người hiểu mới là Bồ Tát), một vị được thừa nhận là Phật Nhiên Đăng (Dipanikara-buddha). 1 kiếp Phật Thích Ca là người tu khổ hạnh tên là Thiện Huệ, sau được Phật Nhiên Đăng thọ ký sẽ là Phật tên hiệu là Thích-ca Mâu-ni (Sàkyamuni, hay Phật Cồ Đàm-siddhārtha gautama).
- Thích-ca Mâu-ni (Sàkyamuni): “Trí giả trầm lặng (muni) của dòng Thích-ca”
- Phật Cồ Đàm-siddhārtha gautama-Tất Đạt Đa Cồ Đàm: Cồ Đàm/Gautama người đã hoàn tất (siddha) ý nghĩa cuộc sống (artha)/giải thoát.
Như vậy, ngoài Phật Thích Ca (Gautama/Cồ Đàm), còn có Phật Nhiên Đăng được thừa nhận là vị Phật có trước và thọ ký cho người tu khổ hạnh Thiện Huệ thành Phật.
Trong kinh điển Đại Thừa thì có nói đến vô số các vị Phật, trong các vị Phật được kể, có một vị phật được biết đến rộng rãi nhất là Phật A Di Đà (A Di Đà Phật) trị vì Thế giới-cõi nước Cực Lạc…
xin chào bác Đào Viên!
Tôi cũng là một người đang tìm hiểu pháp luân công(đã và đang tu luyện trong đó)Và cũng cảm nhận được những thay đổi tốt về thể chất,còn tinh thần thì chưa chứng thực được vì bản thân còn rối rắn lắm không biết pháp luân công có thật sự huyền diệu như thế không.
Khi đọc những nhận định của bác thật tình tôi thấy rất hợp ý mình,tôi cũng không phải là một phật tử nhưng mà những điều ông LHC nói về phật giáo cũng như về thiền tông,…quả là hơi khó nghe.Vô tình đọc bài luận của bác mà tôi không biết có nên tiếp tục tu luyện hay đợi cho mình một cơ duyên khác.Mong được bác góp ý thêm!
Thưa ông bạn Trung Thông,
Theo tôi nghĩ, con người ngoài chuyện kiếm ăn để sinh sống, còn phải tu tập ít ra về 4 phương diện: Thân thể, Lý trí (học hành chữ nghĩa), Đạo đức (cách đốu xử với tha nhân) và Tâm linh. Thực ra 4 phương diện trên không hoàn toàn riêng biệt mà tương đồng tương tức với nhau.
Tu tập theo PLC, ít ra là một cách tu tập rất tốt cho Thân thể. Còn về phương diện Tâm linh thì tôi không biết chắc. Bởi vì tu tập về Đạo đức và Tâm linh, theo tôi nghĩ cần có một vị thầy, đạo cao chức trọng, có thể dặt lòng tin được, để dẫn dắt, giảng giải, điểm hóa cho người tu. Muốn gặp người này, quả như bạn nói, phải có một cơ duyên nào đó mới đạt được. Về PLC, thì ông LHC bây giờ ở Hoa Kỳ, không còn nói Pháp nữa. Do đó người tu chỉ phải tự mình tìm ra lối đi thôi.
Chúc bạn nhiều may mắn và thân tâm thường an lạc.
ĐV
Bác Đào Viên kính mến,
Quả thật là rất vui khi tìm thấy posting này ở đây như tìm được một tri kỷ. Nói về tuổi đời con kém bác hơn nữa thể kỷ nên xin được xưng là con. Con cũng đã từng nghiên cứu và tập luyện PLC cũng vì khoái múa múa máy máy cho vui, thậm chí còn chỉ điểm cho một vài người tập theo nữa… hì hì… Tuy nhiên, khi bắt đầu đọc quyển PLTC thì giật mình hởi ơi!! Làm sao mà Sư phụ Lý Hồng Chí (SP LHC) lại có thể hiểu và trình bày Phật pháp một cách nông cạn đến như vậy? Càng đọc mới càng thấy rằng SP không hiểu sâu về Phật Pháp cũng như về Thiền học, những lý luận này chỉ có thể hấp dẫn với những ai chưa hiểu gì về Phật pháp cũng như Thiền. Tuy nhiên, trong từng ấy năm con vẫn luôn thắc mắc là các vị Cao Thủ Phật Học ở đâu sao không ai lên tiếng để cho bao nhiêu người Phật Tử (còn lơ tơ mơ) có thể bị cuốn vào một giáo thuyết mang danh Phật pháp đó. Hôm nay, con được đọc bài của bác cũng lầy làm thỏa lòng vì chí ít cũng có người đã lên tiếng, hơn nữa bác đã thể hiện được một tinh thần trung dung, trầm mặc mang đầy phong thái của một người thiền.
Con mong rằng mình có đủ “nhiệt huyết” để có thể ép mình viết tiếp được một bài với tinh thần giống bác nêu ra những vấn đề hết sức cơ bản mà nhiều điểm trong học thuyết PLC không đi đúng với tinh thần Phật pháp.
Cảm ơn bác,
PVP
Cám ơn bạn đọc PhápVôPháp đã bỏ công ra đọc bài này. Tôi thiết nghĩ bạn PVP không nên thác mắc nhiều về sự thiếu phản ứng của nhũng người mà bạn gọi lhà “cao thủ Phật học”, bởi lẽ ông LHC đã từ quá lâu không còn nói Pháp nữa. Vả lại căn bản của người Phật tử chân chính là lòng bao dung tha thứ.
Thực ra, trên thực tế tôi đã thấy nhiều diễn đàn trên mạng Internet, nhất là diễn đàn bằng tiếng Anh, người ta đã nói về ông LHC và PLC không chút hảo cảm mà coi đó là một “cult’ (tà đạo). Riêng về phần tôi, khi viết vài khảo cứu về ông LHC và PLC, tôi đã cố sức trình bầy vấn đề một cácgh trung thực, không thiên vị, phần lớn là trích dẫn những điều ông nói ra. Trên diễn đàn này, tôi bất đắc dĩ bị lôi cuốn vào những cuộc tranh luận vô bổ chỉ bởi vì có nhiều bạn đọc khác đã nêu lên những câu hỏi liên quan.
Chúc bạn đọc PVP có thêm “nhiệt huyết” và thân tâm thường an lạc.
ĐV
Ai đó mới comment lấy tên là tungtu@yahoo.com. Có những lời lẽ thật thô thiển. Người này chắc chắn là một con người vô thần. Nói những lời lăng mạ người khác mà không sợ mất đức chút nào. Thật là tội nghiệp…
Một vài Nhận định về phong trào Pháp Luân Công
1. Pháp luân công ra đời và phát triển trong bối cảnh như sau :
1.1 Chủ nghĩa cộng sản phá hủy các giá trị tâm linh của người Trung quốc, nâng cao tầm quan trọng của vật chất( duy vật ), khiến cho đời sống tinh thần của con người bị khiếm khuyết, tàn tật, không có định hướng đạo đức cụ thể.
1.2 Lý Hồng Chí đã bằng tư duy hệ thống của mình đã hệ thống các kiến thức pha trộn giữa đạo phật, đạo lão và triết học siêu hình của phương tây ( trong Chuyển pháp luân có rất nhiều luận điểm được lấy từ các quan điểm triết học siêu hình của phương tây) cùng với duy lý cá nhân của mình thành một học thuyết tương đối đầy đủ và thỏa mãn các khát vọng tâm linh những người đang thiếu định hướng sống nói riêng và con người nói chung.
1.3 Bằng vào kiến thức khí công của mình, Lý Hồng Chí đã chỉnh sửa một môn khí công cổ ( 5 bài tập này đã có trước khi Pháp Luân Công ra đời, tuy nhiên khác ở một số động tác và không có nhiều động tác vặn xoay ) thành môn khí công của mình với khối lượng tập luyện lớn, người bình thường nếu vận động với khối lượng như vậy thường xuyên cũng sẽ đạt được nhiều thành tựu về sức khỏe, và ở đây ông Lý đã lồng ghép niềm tin tâm linh vào để người tập có động lực tập luyện hết cả bài
.
2. Tại sao nhiều người tin và theo tập Pháp Luân Công?
2.1 Thứ nhất: Pháp Luân Công đánh vào tâm lý mong muốn sự trường sinh bất tử, và mong muôn muốn được hưởng cuộc sống thần tiên của con người từ ngàn đời nay.Đồng thời phát động những những mong muốn đạt được những kỹ năng siêu thường ở con người, đồng thời sử dụng lý luận của sự tận thế và sự cứu rỗi khi học pháp.
2.2 Thứ hai: PLC đưa được ra 5 bài tập, và sự kết hợp với tín ngưỡng để người tập có thể chuyên cần tập luyện hàng ngày, mang lại sự cải biến về sức khỏe cho người tập.
2.3 Thứ ba: Kết hợp phật giáo và đạo giáo là hai tư tưởng tôn giáo lớn đã ăn sau vào đời sống tâm linh của người phương đông.
2.4 Thứ tư: Đấy là yếu tố quan trọng và cơ bản nhất, bằng phương pháp Marketting khéo léo, ông Lý đã lồng ghép một phương pháp tự kỷ ám thị lớn vào quá trình tu luyện Pháp. Ông Lý nói, chỉ có đọc sách của ông và phát chính niệm hàng ngày thì mới được Pháp Thân của ông bảo vệ, mới mong tu lên được các tầng thứ cao hơn, điều này khiến cho học viên hình thành 1 phương pháp tu luyện như sau: Tập trung và tụng sách hàng ngày, mỗi ngày phát chính niệm ( ngồi nghĩ về pháp ) 3 lần, chính phương pháp tự kỷ ám thì này khiến cho các học viên ngày càng coi những gì ông Lý nói là chân lý và không thoát ra được tư tưởng này. Khi con người đã vướng vào vòng tự kỷ thì đúng sai không còn giá trị nữa, mà mặc nhiên coi những gì bị ám thị là đúng.
3. Những ưu điểm của Pháp Luân Công:
- mang lại lợi ích sức khỏe.
- mang lại chỗ dựa tâm linh cho những tâm hồn yếu đuối sống tốt hơn.
- Vươn đến tính hướng thiện của con người.
4. Những tác hại của Pháp Luân Công.
4.1 Chính sự đề cao cá nhân và đề cao Pháp của ông Lý, tự thần thánh hóa bản thân, đã tạo ra một nét văn hóa trong phép tu của Pháp, đa số các học viên theo tu Pháp đều coi mình không phải là người thường mà là người siêu phàm đang trên đường tìm lại chính mình ( trở lại các tầng thứ cao), dẫn đến tâm thái coi thường những suy nghĩ của người bình thường, phủ nhận khoa học và tự đề cao bản thân, dẫn đền tình trạng tự tôn không tiếp thu những khái niệm của cuộc sống bình thường.
4.2 Giới hạn tư duy trong sách Pháp Luân Công và coi đấy là chân lý.
4.3 Tu tập thành các nhóm đồng tu, và tương đối cách biệt, hoặc không thể hòa nhập với thế giới bên ngoài.
4.4 Với suy nghĩ những khó khăn đến với mình là trả nghiệp, cho nên không tuân thủ những luân thường đạo lý của xã hội thông thường ( thường bất hòa với cha mẹ , anh em, vợ chồng, nếu họ không theo pháp).
4.5 Chính phương pháp tự kỷ, phát chính niệm, học pháp tập trung nên luôn ở trong trạng thái hư hư thật thật, u mê, dễ bị sách động, không tuân thủ các quy định của xã hội đương thời.
5 Tại sao Pháp Luân Công lại bị đàn áp ở Trung Quốc?
Thông thường muốn ổn định xã hội, các thể chế cầm quyền phải ban hành hàng loạt các quy tắc xã hội , trải qua rất nhiều thế hệ để tạo nên một nền tảng xã hội định vị được trật tự, và đặc biệt ở chế độ cộng sản tại Trung Quốc.
Để đảm bảo các quy tắc xã hội có tác dụng thì phải được người dân tin tưởng áp dụng. Đối với những người theo Pháp, với phương pháp tự kỷ đã tạo nên sự tin tưởng tuyệt đối vào những điều huyền bí nói trong Pháp cho nên coi thường những quy tắc xã hội này, đồng thời chính tâm thế đề cao cá nhân, cho nên không tiếp thu những định chế của xã hội ( tự suy lý ), điều này gây quan ngại trực tiếp đến giới cầm quyền.
Nếu số lượng nguời tập nhỏ, không ảnh hưởng đến số đông thì không sao, tuy nhiên nếu số lượng lớn đột biến thì ảnh hưởng nghiêm trong đến sự duy trì trật tự của giới cầm quyền ( tự đề cao và dễ bị sách động ), nhất là đối với 1 thể chế chuyên quyền như cộng sản Trung Quốc, cho nên việc bị coi là tà giáo và bị đàn áp là điều hiển nhiên, và đối với chính trị là điều nên làm, tuy nhiên 1 số phương pháp làm của chính quyền Trung Quốc quá tàn bạo ( một phần cũng vì không còn cách nào khác để giải tán PLC vì người tu theo pháp quá cuồng tín) đã gây sự phẫn nộ trong dư luận.
Theo dòng phát triển của xã hội, lúc thịnh lúc suy, đã có hằng hà vô số các tư tưởng, giáo phái ra đời, phát triển và lụi tàn tùy theo từng thời khắc của lịch sử, nhưng có điều kinh nghiệm thực tiễn cho thấy, cứ khi nào nền tảng đạo đức xã hội xuống cấp, cuộc sống con người cùng cực và khi sắp có sự thay đổi lớn về mặt thể chế thì có hàng loạt các giáo phái và tư tưởng ra đời, phát triển rầm rộ, sau đó sẽ lụi tàn hoặc sẽ trở thành chính giáo để nâng đỡ niềm tin sống cho con người. Bởi vậy mặc dù có nhiều nét đề cao cá nhân và phủ nhận tôn giáo khác, và những lợi ích, tác hại của riêng mình, nhưng Pháp Luân Công cũng đã , đang và sẽ đóng vai trò nhất định trong lịch sử phát triển của loài người.
PVQ
Theo ý kiến của tôi, nếu là 1 người thực sự hiểu chuyển pháp luân, bạn sẽ không bao giờ bị bó hẹp tư duy ở bất kỳ một học thuyết, một quan điểm hay một tôn giáo nào chứ không phải chỉ 1 quyển CPL bơi vì Pháp vô định pháp, Phật Pháp vô biên. Mỗi lần thức ngộ lại một lần đổi khác, tư duy không bao giờ bị giới hạn cả.
Ngoài ra việc có những đệ tử cuồng tín là không thể tránh khỏi. Đó là những người mê trong mê, không thật sự hiểu. Thầy Lý Hồng Chí cũng chưa bao giờ nói mọi người thiền phải tưởng tượng ra hình ảnh của Thầy cả nên bạn nói cái tự kỷ mà Thầy Lý gây ra là sai. Nên nhớ các pháp môn khác, kể cả Mật tông thường sáng ngủ dậy cũng phải thiền định, bắt quyết, thế thì bạn nói như nào. Còn những thiền tông khác chẳng phải khi thiền định phải tưởng tượng ra hình ông Phật ở trán sao … bạn nói vậy là áp đặt rồi.
Ngoài ra về vấn đề cuồng tín, bạn thử nhìn xem, giờ 1 ca sĩ hàn quốc sang Việt Nam, bạn thấy sao, có những đứa trẻ còn ôm hôn cả cái ghế của anh ca sĩ vừa ngồi vào. Nhưng cũng có người nghe nhạc nhưng chẳng để tâm anh ca sĩ đến hay không. Nghĩa là dù là pháp nào thì cũng có những người mê muội. Tất cả do duyên phận của mỗi người. Các pháp môn đều tốt. Ai có duyên với pháp môn nào thì sẽ vào pháp môn đó.
Cho phép tôi nói vài lời; đối với 1 vấn đề thì mỗi người có cách nhìn nhận khác nhau, nhưng đúng hay sai thực sự thì không phải do chủ quan của mình. Ngay cả 1 người với 1 vấn đề lúc này thấy thế này là đúng , nhưng lúc khác lại thấy sai… ( như giải toán, nghiên cứu khoa học chẳng hạn). Khi tôi đọc phần 4. của bạn PVQ viết thì lần đầu có vẻ là đúng( tôi đọc lướt nên ko kỹ) nhưng khi đọc thêm vài lần thì thấy sai rồi, theo tôi thì có vấn đề ngay cả những người tìm hiểu Pháp Luân Công cũng thấy sai. Đây cũng là ý kiến cá nhân của tôi thôi. Còn vấn đề Pháp Luân Công tốt hay không thì tôi xin nói rằng đối với tôi thì vô cùng tốt.
Đối với những ai thật tâm muốn học Pháp thì đây là vài tìm hiểu của tôi. Tất nhiên là về Pháp Luân Công,vì tôi ko học công pháp khác:
Sự kiện về hoa Ưu Đàm nở http://tindachieu.com/news/2010/07/loai-hoa-u-am-huyen-thoai.html
Dự ngôn của Phật Thích Ca Mâu Ni đối với Phật Giáo thời kỳ Mạt Pháp http://chanhkien.org/2009/08/du-ngon-cua-phat-thich-ca-mau-ni-doi-voi-phat-giao-thoi-ky-mat-phap.html
Dự ngôn trên bia đá của Lưu Bá Ôn tại núi Thái Bạch tỉnh Thiểm Tây http://thegioivohinh.com/diendan/showthread.php?p=18341&langid=1
Trong sách Chuyển Pháp Luân có đề cập đến vấn đề là tư duy của con người thực sự phát ra là từ nguyên thần chú ko phải là bộ não. Tôi cũng tìm được bài viết này http://vietbao.vn/Doi-song-Gia-dinh/Nhung-nguoi-song-khong-can-nao/11050070/111/
V.V……
Tôi muốn nói với mọi người rằng những ý kiến trên (của tôi , của người khác cũng thế) là để mọi người tham khảo. Vì vậy hãy tìm những thông tin khách quan có độ tin cậy cao( link tôi gửi đó nhưng còn nhiều nữa) rồi hãy nhìn nhận cho chính xác hơn về Pháp Luân Công.
Tôi vào đọc bài phản hồi của PVQ, tôi thấy có nhiều nhận xét rất xác đáng. Tuy nhiên có một nhận xét của PVQ tôi không đồng ý: PVQ cho rằng học thuyết của ông Lý Hồng Chí (LHC) là một sự pha trộn giữa đạo Phật, đạo Lão và triết học siêu hình của phương Tây. Đọc sách về Pháp Luân Công (PLC) của ông LHC, tôi quả có thấy ông ta nói đến đạo Phật. Thế nhưng tôi không thấy có gì là giáo lý đạo Phật trong học thuyết của ông LHC hết.
a. – Ông LHC chỉ dùng những danh từ, những thuật ngữ Phật học như: Phật Pháp, Pháp Luân.. với một ý nghĩa khác hẳn với Phật giáo. Thí du: chữ Pháp Luân trong Phật giáo là một từ ngữ trừu tượng chỉ bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật nói với anh em Kiều Trần Như về Tứ Diệu Đế và Bát Chánh Đạo. Trong PLC, chữ Pháp Luân lại là một cái bánh xe vô hình quay theo chiều kim đồng hồ hay ngược lại, được ông LHC cài vào bụng dưới mỗi người.
b. – nói tới sự quyết tâm Thiền định và giác ngộ đạt tới Chánh đẳng chánh giác của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni dưới cây bồ đề cùng 49 năm hoằng pháp, thì ông LHC lại diễn tả như một sự tu tập để vươn lên “cao tầng”, một quan niệm tu tập riêng của ông LHC. Mỗi lần tu lên được một “tầng” lại thấy là sai, lại phải tu thêm nữa, sau cùng hết đời mới tời “tầng Như Lai”. Đây là một sự phỉ báng Đức Phật chứ không phải là đạo Phật.
c. – Ông LHC nói tới “Thiền tông”, thì cho rằng sau Lục Tổ Huệ Năng, Thiền tông đã bế tắc, cho nên ông LHC gọi Thiền tông là cái “sừng bò”. Điều này hoàn toàn không đúng như bác Đào Viên đã khẳng định trong một bài góp ý trước đây (với bạn vungxoanoc).
Tóm lại, bảo rằng học thuyết PLC của ông LHC có một phần giáo lý của Đức Phật trong đó là không đúng.
Ông LHC, đã chỉ muốn lợi dụng Phật giáo, dùng những thuật ngữ Phật giáo để lôi kéo những người dân Trung Hoa ít học, mà đại đa số từ lâu đã theo hay quen với giáo lý và học thuật Phật giáo. Không những thế ông LHC còn có ý làm giảm giá trị của đạo Phật, nói sai, nói xấu Đức Phật và Phật Pháp để có thêm tín đồ.
PLC dạy ăn chay, tập khí công để cải thiện sức khỏe và dạy con người hướng đến giá trị chân thiện nhẫn là điều đáng hoan nghênh. Cái chính là tiếp thu những giá trị tích cực, phù hợp cho bản thân mỗi người. Tuy nhiên, như những gì trao đổi, nếu nói PLC có những giá trị của Đạo Lão, Đạo Phật và triểt học siêu hình phương Tây nên xem PLC là tôn giáo, là một giáo phái; ngược lại, cho đó không phải là tôn giáo. Vậy bản chất của PLC có là tôn giáo hay không. Khi nói tôn giáo người ta hiểu đó là hình thức của những tôn giáo nhất định: có giáo chủ, giáo lý-giáo luật, có lễ nghi, có chức sắc, có tín đồ, có hệ thống tổ chức. Xét ở góc độ đó, PLC liệu có đủ điều kiện của một tôn giáo?
Thưa bạn đọc Huuminh,
Nhiều người đang tu tập Pháp Luân Công không nghĩ là PLC là một Tôn Giáo như một người đã viết dưới đây:
________________________________________________
xuandai | Tháng Mười 10, 2010 lúc 10:17 sáng |
Mình dạo net, tình cờ đọc bài này. Xuân Đài muốn chia sẽ thêm với Daovien. Pháp Luân Công không phải là tôn giáo, hoàn toàn không có “giới luật”, hoàn toàn không cấm đệ tử bất kỳ việc gì, tất cả những việc làm của đệ tử Pháp Luân Công là hoàn toàn tự nguyện, bản thân “ngộ” được tới đâu thì tự đặt yêu cầu cho bản thân, vậy hà.
. Thân. Chúc an lạc.
Việc cài Pháp luân vào bụng dưới của mỗi người, tập luyện để đạt đến cao tầng, giảm bớt nghiệp lực gia tăng đức,…là những yếu tố có vẻ như kỳ bí. Yếu tố kỳ bí đó có phải là giải pháp tâm linh mà LHC hướng mọi người tập luyện đến nơi đến chốn? Vậy nên gọi PLC là gì thì chính xác nhất, môn phái, giáo phái, học thuyết, phong trào, Bộ công pháp ….?
Ngoài bài viết của BBC từ năm 2009, lại khó khăn khi muốn tìm hiểu thông tin chính thức về việc tu tập PLC tại Việt Nam cũng như phản ứng của nhà cầm quyền Việt Nam về việc này. Xin trao đổi và mong được chia sẻ.
Tình cờ tôi vào trong mạng internet, được đọc một bài trong một trang mạng của Pháp Luân Đại Pháp của các đệ tử Pháp Luân Công. Bài này, cũng như hầu hết các bài khác, được dịch từ trang mạngPháp Luân Đại Pháp Trung Quốc. Người viết là một phụ nữ Trung Hoa. Cô ta viết ra những điều mà tôi không bao giờ có thể nghĩ ra được. Thí dụ:
“Dưới đây tôi xin kể câu chuyện chân thực cuộc đời mình trước khi tu Đại Pháp. Khi tôi 14 tuổi, có một vị sư phụ tìm và dạy tôi pháp môn tu luyện của Ngài. Khi ấy tôi mới là cô bé học sinh trung học, còn vị sư phụ đã sống trên 500 năm. Ông thường giảng Pháp cho tôi. Tôi được khai mở thiên mục ngay từ đầu trong pháp môn tu này, vì thế tôi có thể thấy trong các miếu, các chùa có những phụ thể là cáo, chồn, quỷ, rắn,… Sau này, tôi, khi ấy quãng 26, 27 tuổi, một mình thân gái tìm đến núi Nga Mi [thuộc tỉnh Tứ Xuyên,.. Phần nửa trên núi số người tu luyện ít dần, đồng thời tuổi của họ cũng cao dần lên. Họ đều tu trên 2.000 năm và công trụ của họ đều vượt khỏi hệ Ngân Hà…. Trong đó có một sư phụ trong quá khứ của tôi. Sau này tôi được biết rằng khi sư phụ vĩ đại của chúng ta – Lý Hồng Chí – lên núi Nga Mi, tất cả người tu luyện đều ra đón chào Ngài, và công trụ của họ nhảy múa trên không trung như pháo hoa vậy…. Đoá sen đưa tôi tiến đến trước mặt vị Đại Phật, và thân thể tôi cũng lớn dần nhờ sự gia trì từ Phật lực của vị Đại Phật. Vị Đại Phật thực hiện đại thủ ấn về phía tôi. Lập tức xuất hiện muôn đạo kim quang, và từ muôn đạo kim quang bay ra những kinh thư lấp loáng sắc vàng. Tôi mừng quá đưa hai tay đón lấy, hai cuốn kinh thư đầu tiên là “Chuyển Pháp Luân” và “Trung Quốc pháp Luân (bản hiệu chỉnh)” Tư tưởng tôi chợt máy động: “Tại xã hội người thường con biết tìm Ngài ở đâu?” Vị Đại Phật liền biến thành hình Sư phụ Lý Hồng Chí trong cuốn “Chuyển Pháp Luân” với bộ âu phục. Còn tôi được đưa về thân người ở nhân gian” Hết trích.
Xem lại bài viết phản hồi của bạn PVQ – Một nhận định vế PLC, đoạn 4: Những tác hại của Pháp Luân công – tôi mới thấy nhận xét của bạn PVQ quả thật rất xác đáng, ít ra là cho người viết phụ nữ Trung Hoa này. Tôi không chắc đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Việt Nam đủ tưởng tượng có thể viết như trên.
Nếu là một người thật sự nghiên cứu sâu về tâm linh thì những truyện tu luyện 2000 năm hay phụ thể cáo chồn quá đỗi bình thường. Tôi đề xuất bạn đọc Chúng ta thoát thai từ đâu, Đi tìm thành thiên đế, Trong vòng tay sambala, Bức thông điệp bi thảm của cổ nhân. Các quyển trên là của 1 giáo sư nhãn khoa người Nga với tư duy duy vật thực dụng viết ra. Có lẽ bạn đọc những quyển này sẽ thấy còn hoang đường hơn cả những gì Thầy Lý nói
)
“Dưới đây tôi xin kể câu chuyện chân thực cuộc đời mình trước khi tu Đại Pháp. Khi tôi 14 tuổi, có một vị sư phụ tìm và dạy tôi pháp môn tu luyện của Ngài. Khi ấy tôi mới là cô bé học sinh trung học, còn vị sư phụ đã sống trên 500 năm. Ông thường giảng Pháp cho tôi. Tôi được khai mở thiên mục ngay từ đầu trong pháp môn tu này, vì thế tôi có thể thấy trong các miếu, các chùa có những phụ thể là cáo, chồn, quỷ, rắn,… Sau này, tôi, khi ấy quãng 26, 27 tuổi, một mình thân gái tìm đến núi Nga Mi [thuộc tỉnh Tứ Xuyên,.. Phần nửa trên núi số người tu luyện ít dần, đồng thời tuổi của họ cũng cao dần lên. Họ đều tu trên 2.000 năm và công trụ của họ đều vượt khỏi hệ Ngân Hà…. Trong đó có một sư phụ trong quá khứ của tôi. Sau này tôi được biết rằng khi sư phụ vĩ đại của chúng ta – Lý Hồng Chí – lên núi Nga Mi, tất cả người tu luyện đều ra đón chào Ngài, và công trụ của họ nhảy múa trên không trung như pháo hoa vậy…. Đoá sen đưa tôi tiến đến trước mặt vị Đại Phật, và thân thể tôi cũng lớn dần nhờ sự gia trì từ Phật lực của vị Đại Phật. Vị Đại Phật thực hiện đại thủ ấn về phía tôi. Lập tức xuất hiện muôn đạo kim quang, và từ muôn đạo kim quang bay ra những kinh thư lấp loáng sắc vàng. Tôi mừng quá đưa hai tay đón lấy, hai cuốn kinh thư đầu tiên là “Chuyển Pháp Luân” và “Trung Quốc pháp Luân (bản hiệu chỉnh)” Tư tưởng tôi chợt máy động: “Tại xã hội người thường con biết tìm Ngài ở đâu?” Vị Đại Phật liền biến thành hình Sư phụ Lý Hồng Chí trong cuốn “Chuyển Pháp Luân” với bộ âu phục. Còn tôi được đưa về thân người ở nhân gian”
Chuyện này thì có gì là huyễn hoặc cơ chứ. Người tu luyện ở khắp mọi nơi, tại các danh sơn đại xuyên đều có, VTV2 cũng phát sóng 1 chương trình trong đó kể rằng khi họ đào núi làm đường thì phát hiện trong quả núi có một hang động trong đó có 5 người đang ngồi thiền định luyện công trong đó, không ai dám lại gần vì họ có mang năng lượng. Các đệ tử Phật Giáo nói những gì cao quá thì họ cho rằng huyễn hoặc. Đa phần bây giờ Phật giáo không giảng về công năng nữa. Người học Pháp Luân Công tu luyện cao tầng thật sự khi đồng hóa với đặc tính Chân Thiện Nhẫn thì sẽ xuất hiện nhiều điều kỳ diệu, gồm có cả công năng. Điều đó là bình thường khi ai chân chính tu học. Người học Pháp Luân Công luôn sống theo Chân-Thiện-Nhẫn, trước hết là phải chân, nói lời chân làm điều chân. Những lời nói ra đều chân thật và cân nhắc kỹ. Nếu họ tự bịa đặt ra những câu chuyện đó để thể hiện bản thân thì chẳng phải họ đang làm trái với đạo lý của họ sao, thể hiện cũng là một tâm thái không tốt, cho nên họ cũng tự hiểu là không cần thể hiện. Những điều viết ra trên đây chỉ là điểm hóa cho những ai đang mê mờ không nhìn thấy bản lai sự việc. Với lại những chia sẻ này dành cho những học viên, những ai đã thật sự lên cao tầng và hiểu rõ được nó.
Tại sao lại có nhiều người theo học như thế. Bởi vì những điều giảng ra trong sách Chuyển Pháp Luân đều rõ ràng minh bạch. Những ai tin và theo học đều có thể cảm nhận được. Những công năng đặc dị cũng được khoa học đương thời kiểm chứng. Đại Đạo là giản dị nhất, những điều SP giảng ra đều đơn giản và minh bạch. Chẳng phải cũng có rất nhiều các đệ tử chuyên tu cũng theo học Pháp Luân Công? Đó là vì họ nhận ra Phật giáo chỉ là căn duyên để họ đắc được Pháp này.
Đọc topic này thấy những thảo luận chẳng đi đến đâu. Những người theo Phật giáo vẫn luôn bảo trì những thiên kiến của mình về Phật Pháp. Coi những năm dày công tìm hiểu của mình là nền tảng để đánh giá mọi việc.
Mọi trả lời của các học viên Pháp Luân Công dường như là muối bỏ bể. Có khi càng giải thích thì lại càng làm cho mọi việc tệ đi.
Chính vì vậy nên cũng không bàn cãi nhiều ở đây nữa. Chỉ mong rằng mọi người hãy chú trọng tu tâm tính, trong xã hội phức tạp này sống theo Chân Thiện Nhẫn, dần dần bỏ những tâm xấu, chấp trước của bản thân, luôn coi mình là người tu luyện. Thân chào mọi người!
Xem lại mấy phản hồi gần đây. tôi đã thấy rõ là ai đã theo một tôn giáo hay một đạo nào – bất cứ đạo nào – đều phải có lòng tin. Mọi người, nhất là những nggười đang tích cực“tu luyện” đạo đó, phài hoàn toàn tin tưởng vào kinh sách, vào những lời giáo chủ đã nói ra, những gì giáo chủ đã viết ra, tin vào các bạn đạo kể lại hay viết ra những kinh nghiệm trong khi tu tập. Lòng tin sắt đá này đã khiến người tu luyện đều thấy tất cả những điều ấy là chân thật, là sự thật, rõ ràng minh bạch.
Theo chỗ tôi biết, có một vị giáo chủ lại khuyên mọi người, khuyên các tín đồ không hẳn như vậy: lòng tin là điều cần thiết, nhưng đồng thời, hay trước đó, phải có trí tuệ để biết rõ, hiểu rõ trước khi tin. Ngài không tự thần thánh hóa bản thân, cho nên đã khuyên bảo mọi người:
“Nầy những người Kamala, Ðừng vội tin tưởng những cái gì mà người ta thường lập đi lập lại luôn. Ðừng vội tin tưởng một điều gì dù điều đó là một tập tục cổ truyền đã trải qua nhiều thời đại. Ðừng vội tin tưởng một điều gì dù điều đó là điều người ta hay đồn và hay nói đến luôn. Ðừng vội tin tưởng một điều gì dù điều đó là do bút tích thánh nhân xưa để lại. Ðừng vội tin tưởng một điều gì dù điều đó là một luật lệ đặt ra từ lâu và được xem như là chánh đáng. Ðừng vội tin tưởng một điều gì dù điều đó là do quyền năng của một bậc thầy hoặc do quyền lực của một vị giáo chủ, một nhà truyền giáo.
Tất cả những gì hợp với lý trí xét định, hãy tin”.
Ngài đã bảo mọi người đừng có một lòng tin sôi nổi, cuồng nhiệt, không suy xét mà vội tin theo Ngài ngay.
Chính phủ Trung hoa áp bức người trung hoa ,một dân tộc cùng dòng máu lai giết hại nhau, nếu so sánh nước Việt nam thì hơn hẳn họ. Viet nam là giòng máu Lạc hồng và luôn sống đúng với câu người trong môt nước phải thương nhau cùng ,chăc hẳn nếu hoc viên PLC không phạm pháp, chinh phủ sẽ không đi theo bước chân của người Trung hoa .
Tranh cãi không có lợi lạc gì cả.
Hãy để nhân quả làm việc
Namo Shakyamuni buddha !
chào daovien ! mình mới tập plc và có lướt web tìm kiếm tài liệu về sư phụ Lý hồng Chí . Mình cảm thấy bạn viết bài này có một số vấn đề thắc mắt . Như bạn đã nói bạn từng tập plc hay đã từng đọc qua chuyển pháp luân . Bạn viết bài này mục đích là để làm gì ? mình thấy trong bài viết của bạn có những từ ngữ , quan điểm và những dẫn chứng không tốt cho lắm về sư phụ Lý Hồng Chí và Pháp Luân Công . Tôi là một sinh viên không tôn giáo và Pháp Luân Công cũng không phải là tôn giáo . Học viên theo học Pháp Luân Công là tự nguyện và trên tinh thần rèn luyện sức khỏe và tư tưởng về cuộc sống . “chân thiện nhẫn ” là bản tính vốn có của con người hay nói cách khác “nhân chi sơ tính bổn thiện” ,nhưng khi lớn lên và tiếp thu kiến thức của nền văn minh xã hội đương thời , con người trở nên xa vời với bản tính vốn có , tranh chấp ,cướp đoạt , giẫm đạp lên nhau vì lợi ích bản thân và mang theo một quan điểm là “sống vì bản thân” . Người theo đạo cũng thế , người đi tu cũng thế đa phần vì mục đích bản thân .. nhân loại cứ tiếp tục phát triển “vì mục đích bản thân” như thế này thì thử hỏi trái đất này có thể tồn tại thêm được bao lâu nữa ? sư phụ truyền Pháp Luân Công trên cơ sở thức tỉnh tâm tính của học viên , những ai chuyên tâm tu luyện thì có những trãi nghiệm rõ ràng về sự thay đổi của cơ thể hay nói theo cách của người tu là ” đắc đạo” , những ai không giác ngộ được hay không thể tu luyện được thì ít ra cũng làm một người tốt theo chuẩn mực đạo đức của con người . Mọi người chắc ai cũng biết tôn giáo hình thành dựa trên mục đích hướng thiện cho con người , Phật giáo cũng thế hay Thiên Chúa giáo cũng thế . nhưng lâu dần con người đã đem những thứ không tốt vào trong đó và làm cho tôn giáo không còn đúng với ý nghĩa vốn có của nó . Khi viết sách Chuyển Pháp Luân , sư phụ Lý Hồng Chí giảng những điều rất gần gủi với cuộc sống và đưa dần lên đến những đặc tính ,bí ẩn của vũ trụ mà khoa học hiện nay chưa giải đáp được và gán cho nó là “mê tính” . Mọi người chắc cũng có thể so sánh được sự khác nhau của người thường và vận động viên thể dục , và tu luyện pháp luân công cũng thế , người mới tu và tháng thì thấy cơ thể khỏe hơn lúc chưa tu , đầu óc cũng thanh thản hơn .. Và tu lâu dần thì sẽ có những thay đổi rõ rệt theo chiều hướng tốt về cơ thể lẫn tâm tính , từ tầng thấp đến cao tầng … Khi giảng pháp sư phụ cũng theo chiều hướng đó , từ những điều gần gũi với cuộc sống mà chúng ta có thể tự nhận biết được cho đến những thứ tại cao tầng mà ta chưa biết được , ai tu đến mức độ nào thì hiểu ở mức độ đó . Cũng như 1 đứa trẻ chưa đi học , khi đi học thì học từ bậc thấp đến bậc cao , từ lớp 1 đến những lớp trên nó , phải học và hiểu hết những gì đang học thì mới có thể lên được lớp cao hơn , còn không thì sẽ dậm chân tại tầng lớp đó . Và Pháp Luân công cũng vậy ! lúc chưa học thì không có gì , khi học lâu dần qua năm tháng thì có những thay đổi rõ rệt . Bạn daovien giải thích Pháp Luân công và những lời giảng của sư phụ ở “cao tầng” như thế thì có mục đích gì ? làm cho người đọc cảm thấy khó tin và cho rằng đó là “mê tín” tại sao bạn không đem những gì gần gủi nhất mà sư phụ viết trong Chuyển Pháp Luân cho người đọc biết . Bạn cho rằng Pháp Luân Công là “giáo phái” và những học viên Pháp Luân công là tín đồ ? có lẽ bạn nên đọc kỹ Pháp Luân công và Chuyển Pháp Luân rồi hãy đưa ra những nhận xát như thế !!!
Cám ơn bạn đọc Trúc Phương đã bỏ thì giờ và công sức vào thăm Vườn Đào, đọc bài viết về ông Lý Hồng Chí và Pháp Luân Công.
Viết để làm gì ư? Tôi chỉ làm nhiệm vụ thông tin cho tất cả độc giả vào thăm Vườn Đào muốn biết thêm về ông Lý Hồng Chí và phong trào Pháp Luân Công mà thôi. Bạn đọc Trúc Phương thấy có nhiều vấn đề thắc mắc, không ổn ư? Những điều dẫn chứng trong bài được chép nguyên văn trong cuốn Chuyển Pjháp Luân của ông Lý Hồng Chí.
Tôi đồng ý với nhiều bạn đọc đang tu luyên PLC nghĩ rằng những phản hồi của bài viết đã quá đủ rồi. Chúng ta chẳng cần trao đổi ý kiến thêm nữa cho mất công. Bạn có thể đọc lại tất cả những phản hồi trong bài viết – từ rất nhiều bạn đang tu tập, đã tu tập và sắp tu tập (như các bạn PVQ, bạn Vương Chu, Pháp Vô Pháp, Đạo…) nói lên những trải nghiệm tốt cũng như không tốt về PLC về ông LHC – để tìm thấy câu trả lời cho những thắc mắc của bạn.
Xin cám ơn.
Có một số câu tham luận của tôi đã bị chặn lại ,nhưng tôi vẫn muốn mọi người cùng nhau tìm ra lý do vì sao PLC bị áp đặt , Đào viên làm việc cho ai có thể do chính trị nhằm đả kích và ngăn chặn sớm PLC sẽ phát triển .
Chào daovien ! mình mới tập plc .Mình cảm thấy bạn viết bài này có một số vấn đề.
Thực tế mình có theo pháp môn Mật Tông và tìm hiểu các môn tu luện khác ; do cần rè luyện sức khỏe mình có theo tập Tĩnh Khí Công Ý thức của Thầy Hoàng Vũ Nhật Thăng qua quá trình tập luyện mình có nhìn thấy khí. Khi đến các điểm đắc khí như ở Côn Sơn, hay Yên tử mới thấy khí. Nhưng tập PLC thì hiện hữu khi tập thì khí màu đỏ và vàng thấy rất rõ- hơn nữa đúng như Sư Phu LHC nói khi ngồi thiền thì giải trừ nghiệp chướng nên đầu gối và hai chân đau nên cố gắng. Qua những việc đó thì tôi thấy PLC là khoa học và cứu người. Vậy nên chăng chúng ta cần xem xét cho kỹ càng khi đưa ra ý kiến không làm mọi người không hiểu, và không cố gắng tập thì rất uổng.
Thưa ông bạn,
Cám ơn ông bạn Trường Thủy đã vào xem bài viết này.
Tôi rất vui khi thấy bạn nói đã tập PLC và thấy PLC rất tốt cho bạn. Tôi đã có dịp khuyến khích nhiều bạn đọc tập PLC để rèn luyện sức khỏe.
Bạn thấy bài viết này có một số vấn đề mà bạn không nói rõ ra thì làm sao tôi hiểu được? Vả lại, tất cả những căn bản về PLC trong bài viết đều được trích từ sách “Chuyển Pháp Luân” của ông Lý Hồng Chí mà ra. Bạn thấy đoạn nào có vấn đề, làm mọi người không hiểu, xin cho tôi biết.
Xin cám ơn
Chào ông bạn Trường Thủy.
1. Xem lại, tôi thấy những ví dụ bạn nêu ra, đúng là những điều ông Lý Hồng Chí nói lên và viết vào cuốn Chuyển Pháp Luân. Làm nhiệm vụ thông tin, tôi chỉ đăng lại những điều ông Lý Hồng Chí viết trong sách đó mà thôi, không xuyên tạc, không tâng bốc cũng như không mạo phạm.
2. Còn về việc Sư phụ ông đã dặn không được trích giảng PLC thì thiết nghĩ, vì tôi không phải là đệ tử của ông Lý Hồng Chí, chắc là tôi không bị bắt buộc phải làm chuyện này. Vả lại tôi không nghĩ là một Giáo pháp cứu nhân độ thế trong sáng lại cấm người ta trích giảng những sách khai thị cho chúng sinh. Hơn nữa, trong sách Chuyển Pháp Luân, chính ông Lý Hồng Chí đã bình luậnvới những lời phê bình chẳng tốt lành gì với Phật giáo, điều này đã làm nhiều bạn đọc phải lên tiếng.
Chào bạn
Quyển 8 kinh “Huệ Lâm Âm Nghĩa” của nhà Phật viết: “Hoa Ưu Đàm do điềm lành linh dị sinh ra; đây là một loại hoa của Trời, thế gian không có. Nếu một đấng Như Lai hoặc Đức Chuyển Luân Thánh Vương xuất hiện nơi thế giới con người, loài hoa này sẽ xuất hiện nhờ đại đức và đại ân của Ngài.”
ở đây, tôi không nói là ai sai ai đúng cả. Tôi chỉ đưa ra điều mà mình tin tưởng.
Chủ đề này đã bàn luận khá nhiều, hi vọng mọi người đừng bàn luận nữa. Đúng hay sai thì thời gian là câu trả lời tốt nhất
theo tôi nghĩ đã là người tu luyện thì phải hành theo chân thiện nhẫn, và phải có lòng từ bi muốn cứu độ chúng sinh, chứ không lấy điều tranh giành hơn thua làm thích thú. Qua những lời nhận xét của 1 số chư vị ở trên về PLC và Sư Phụ Lý Hồng Chí thì tôi thiết nghĩ các vị tu thế vẫn chưa đi đến đâu .
Bàn về tu tập tâm linh.
1. Người Tầu, tại Trung Hoa Lục địa (Cộng sản) cũng như tại Đài Loan (Trung Hoa Dân quốc) đều dùng danh từ Sư Phụ/Sư Mẫu để gọi người giậy võ công/khí công. Người Việt Nam, từ Bắc chí Nam đều dùng danh từ Thầy/Cô để chỉ người giảng Pháp tu tập tâm linh.
Không có gì là hơn hay kém, trên hay dưới, mà chỉ là khác biệt giữa người Tầu và người Việt, giữa tu tập võ công và tu tập tâm linh.
2. Thế nào là người Thầy để giảng Pháp giậy ta tu tập tâm linh?
Theo một vị Thầy khả trọng, sau đây là những tiêu chuẩn tối thiểu và căn bản để nhận xét một người tu đúng hay không ?
- còn ham thích tài sản, danh lợi và sắc dục hay không ?
- còn dễ nổi sân hay không ? Khi gặp chuyện trái ý thì giận dữ, bực tức.
- còn kiêu căng ngã mạn hay không ? Thích khoe khoang, điều khiển kẻ khác. Thích được khen ngợi, tâng bốc.
- còn chấp vào thầy tôi hay pháp môn của tôi là hay hơn hết ? Tâm tư hẹp hòi, ưa chia rẽ, bè phái.
Nếu còn 4 điều trên thì dù đã tu 30, 40 năm, tu đủ loại pháp môn, tụng làu làu đủ loại kinh chú, có hàng ngàn đệ tử, viết hàng trăm cuốn sách, người này vẫn chưa tu đúng theo đạo Phật.
Ngoài ra một người tu cần phải có ít nhất những đức tính sau đây :
- biết làm phước, bố thí. Có những người học (đọc) nhiều kinh sách, hiểu biết giáo lý, nói đạo rất hay, nhưng không biết làm phước, bố thí, mà lại keo kiệt, bỏn sẻn, bo bo bám chặt vào tài sản, tiền bạc của mình.
- nói lời ái ngữ. Có người học đạo lâu năm mà không giữ gìn khẩu nghiệp, ăn nói xả láng, chê bai, chỉ trích, vu khống, bịa đặt, phỉ báng kẻ khác.
- từ, bi, hỷ, xả. Thiếu 4 đức tính này thì không phải là kẻ tu hành;
- khiêm cung và lễ độ. Càng tu thì cái ngã phải nhỏ dần và biết cung kính tôn trọng kẻ khác, nhất là các bậc trưởng thượng.
Nếu chưa có những đức tính này thì cũng chưa biết tu hoặc tu chưa đủ để sửa đổi tâm tánh.
Chào các bác,
Là một học viên của PLC được hơn nữa năm sau khi chuyển từ Mật Tông em xin có nhận đinh sau:
1. Về PLC:
- Là một môn khí công tốt, giúp trị bệnh khỏe người.
- Giúp con người tu tâm tính, xả bỏ chấp trước, dẫn đến xã hội tốt hơn.
- Cũng là thiền nếu người tu có thể
2. Về Thầy LHC:
- Là một người có đức, truyền bộ công pháp ra để nhân loại khỏe mạnh, xã hội an bình.
- Là một người tu? Sao thầy lại “đã kích thiền?” Ai bảo bây giờ mà tu thiền mấy thầy hay cho “bỗng hát”? Sao không “lịch sự” đến nỗi gọi là “Thích Ca Mâu Ni”, “Đạt Ma”? Rồi thêm nữa: “ai động đến chư vị là động đến tôi, cũng có nghĩa là động đến vũ trụ…” nói ra chỉ thấy toàn ngã mạn.
Mà không hiểu tại sao mấy tháng liền mà mình không dứt khoát, mặc dù ban đầu vẫn thấy vậy. Mình cảm thấy tiếc mấy tháng rồi bỏ Mật tông để theo PLC. Nhưng mình cũng mang ơn Thầy LHC vì đến với thầy, bệnh viêm xoang mình đã đỡ nhiều, hiểu thêm về chấp trước…
Còn PLC thì sao? PLC thì tốt. Nếu bạn là một người tu, PLC có thể giúp cơ thể khỏe mạnh, cũng có thiền nếu bạn có thể… Cũng như câu: “Y Pháp (PLC) bất y Nhân” (LHC) vậy !
Ngay từ đầu mình đã không vững tin vì con thuyền giải thoát PLC này mới quá, chỉ mới hơn 20 năm. Giờ mình phải quay lại Mật Tông, Pháp môn ban đầu mà mình đã đến.
Chân thành chào các bác !
Vạn sự tùy duyên !
Mình có đọc bài viết của bác Đào Viên. Nói chung, mình tán thành quan điểm này.
Bạn orion86 có nhiều nhận xét xác đáng.
Mình thấy PLC có nhiều người theo, nên thử tìm hiểu xem sao. Thú thực, sau 2 lần đọc mấy cuốn “Kinh” Chuyển Pháp Luân, mình không thể “thu nhận” được.
Cũng như bạn orion86, nên chăng nhìn PLC ở 2 điểm:
1. Phương pháp Khí công: Mình nghĩ có lẽ là có tác dụng đem lại sức khỏe cho mọi người.
Nhưng với mức độ nào, và so sách với các môn khí công, hay thể dục/võ thuật khác như Thái Cực Quyền,… thì như thế nào.
Cái này mình không biết, nên muốn lắng nghe các ý kiến khác.
2. Về mặt “lý thuyết sách vở”:
Mình đồng quan điểm với bác Đào Viên và orion86, nên không có gì bàn thêm.
Đạo cao khó ngộ, nhất là người không có căn khí. Người nào vẫn ôm giữ “tham, sân, si” trong người thì càng không thể ngộ. Thế giới lúc nào cũng có người tu luyện. Số còn lại là sống ở đời thường. Có nhiều pháp môn tu và duyên với mỗi người chỉ thuộc 1 pháp môn mà thôi. PLC không phải cho tất cả nhân loại. Cùng tu luyện từ 1 thời điểm thì sau 1 thời gian, kết quả của mỗi người mỗi khác.
Pháp Luân Đại Pháp tốt-Chân Thiện Nhẫn tốt
Sư phụ Lý Hồng Chí cùng với Pháp Luân Đại Pháp đã cứu độ không biết bao nhiêu người. Đại Pháp mà sư phụ giảng ra đã vực dậy một nền đạo đức suy đồi của nhân loại, hướng cho con người chúng ta tìm ra đúng – sai, tìm ra lẽ sống, tìm ra chính mình, phân biệt chính – tà. Chỉ đó thôi là đủ hiểu rằng sư phụ Lý Hồng Chí tốt, Pháp Luân Đại Pháp tốt, Chân Thiện Nhẫn tốt.
Xin mọi người tìm hiểu nhiều hơn về Pháp Luân Công, tìm hiểu nhiều hơn về sư phụ Lý Hồng Chí của chúng tôi và xin mọi người hãy xem sư phụ đã cứu độ chúng tôi thế nào qua http://minhhue.net/news/
Qua lời giới thiệu của một người bạn, tôi đã có dịp vào xem Vườn Đào, và đặc biệt bài viết về thầy L.H Chí và Pháp Luân Công. Đây quả thật là một đề tài lý thú vì bài viết nghiêm túc, nhiều dẫn chứng chính gốc, lại có quá nhiều người vào xem và để lại rất nhiều phản hồi.
Tôi thấy phần lớn mọi người đều cho rằng PLC là một môn tập khí công/võ học rất tốt cho sức khỏe. Về Thầy Lý Hồng Chí, co nhiều độc giả khen là một ông Thầy tâm linh rất tốt, có nhiều pháp thuật cao, đã cứu độ cho mình và cho nhiều người khác. Nhưng cũng có nhiều độc giả cho rằng ông LHC không hẳn là một người tốt: ông tỏ ý chê bai Phật giáo, không coi trọng đức Thích Ca Mâu Ni, nói xầu Thiền tông (là cái sừng bò), cống cao ngã mạn (coi không ai hơn mình), lợi dụng danh nghĩa Phật giáo (Phật pháp nhiệm mầu, Chuyển Pháp Luân, chữ Vạn trong Phật giáo…) để lôi kéo tín đồ vân vân.
Tôi chẳng biết nghĩ sao thì thấy có lời giới thiệu của một bạn đọc vào xem minh-huệ, để hiểu rõ hơn về Thầy LHC và PLC. Thông tin trong web này quá nhiều, không sao xem hết được. Lưót qua ít trang, tôi chỉ có ít nhận định cho các bạn khác vào xem:
- Web Minh-Huệ là của người Tầu, ấn bản Việt Nam. Các bài viết đều là những bản dịch từ tiếng Trung Hoa. Bản dịch hơi khó hiểu
- Các thông tin trong này toàn là về hoạt động PLC và các học viên PLC người Tầu, Chính yếu là tin học viên PLC tại Trung hoa bị chính quyền cộng sản bức hại, Học viên PLC hải ngoại tổ chức biểu tình chống chính quyền cộng sản.
- Trong câu hỏi thường thức thấy có câu trả lời: Pháp Luân Đại Pháp là phi tôn giáo, phi chính trị, phi kinh tế. Đại Pháp của Thầy LHC là phi chính trị. Nhưng học viên PLC lại được khuyến khích tổ chức biểu tình chống chính phủ TQ.
- Vì bản dịch khó đọc, tôi muốn đọc bài viết của người Việt đăng trong Minh Huệ mà tìm không ra.
- Vào trang English của Minh Huệ cũng vậy. Không thấy có bài nào của người ngoại quốc không phải người Tầu. Chỉ toàn những bài dịch từ tiếng Tầu ra tiếng Anh.
Thành ra tôi thấy Minh Huệ cũng chẳng giúp gì hơn bao nhiêu.
Lấy cái tâm của người thường mà suy xét 1 vấn đề về tâm linh, về đạo thì quả là không ổn. Hồi ông Thich Ca Mâu Ni đắc quả và ra truyền Pháp cũng có khối kẻ chửi rủa và mắng nhiếc ông ta thậm tệ. Sau hàng ngàn năm người ta mới thấy vị Phật đó như thế nào.
Cõi nhân gian mê mờ lắm lắm. Vài chục năm trước, ngay việc cúng lễ, lên đồng gọi hồn đều bị chính quyền gán cho cái mác “mê tín” và bị cấm đoán. Bị bắt làm cam kết không tái diễn những việc đó nữa. Nhưng sự thật không thể bị bất cứ cái gì che giấu. Thời gian gần đây, chuyện lên đồng, gọi hồn xảy ra ở khắp nơi. Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người, kết hợp với Viện KHHS Bộ CA nhiều năm nay đã cho phép gọi hồn áp vong tại số 1-Đông Tác và nhiều điều huyền bí đã được khai mở cho rất nhiều người. Nhưng ngay cả bây giờ vẫn còn quá nhiều kẻ mê mờ không biết điều đó và vẫn cho đó là mê tín.
“[Khi] quan niệm cũ cố hữu đã hình thành hệ thống và phương pháp tư duy, [thì] rất khó tiếp thu nhận thức mới. Khi chân lý xuất hiện [người ta] không dám tiếp thụ, mà lại bài xích nó theo bản năng…”
Liệu cái mớ kiến thức gọi là “khoa học” có thể giải thích được những vấn đề như thế này không? (Chỉ là ví dụ nhỏ nhoi thôi nhá) http://vn.360plus.yahoo.com/tamlinh-nhandien/article?mid=1081&fid=-1
Có triệu người thì có triệu tư duy, nhận thức khác nhau. Ngộ được đạo, ngộ được Pháp hay không là do căn cơ của mỗi người. Không phải nói ra Chân lý thì cả triệu người đều chấp nhận ngay đâu. “Vô duyên đối diện bất tương phùng”. Tùy duyên cả thôi mà.
Tôi có đọc nhiều bài tiên tri của các dân tộc khác nhau trên thế giới. Có những bài viết về sự xuất hiện của Pháp Luân Công, các bài ấy khá dài nên tôi sẽ đưa ra lời dự ngôn của Phật Thích Ca Mâu Ni, tôi thấy rất ngắn gọn, rõ ràng và dễ hiểu: “Hoa Ưu Đàm do điềm lành linh dị sinh ra; đây là một loại hoa của Trời, thế gian không có. Nếu một đấng Như Lai hoặc Đức Chuyển Luân Thánh Vương xuất hiện nơi thế giới con người, loài hoa này sẽ xuất hiện nhờ đại đức và đại ân của Ngài.”
Sau khi biết được lời dự ngôn này, tôi nghĩ những ai có ý kiến không tốt về Pháp Luân Công sẽ suy nghĩ lại. Nhiều người tranh luận, nhiều ý kiến quá, tôi đưa ra lời dự ngôn của Phật Thích Ca Mâu Ni, tôi tin sẽ nhiều người coi trọng lời của Ông.
Bạn “người qua đường” vào Minh Huệ xem kỹ lại đi, ngay trang nhất phía bên trái là có mục ” học viên người Việt ” mà, có nhiều bài lắm đấy.
Còn về chính trị, Pháp Luân Công không hề làm chính trị, cũng không chống lại chính quyền nào cả, bạn xem kỹ lại đi, là chính quyền TQ đàn áp các học viên Pháp Luân Công, các học viên mới phản đối cuộc bức hại này, đòi lại công bằng cho những người bị hại. Người ta vô cớ bức hại mình, người nhà mình đi kiện, lại cho đó là chính trị có thỏa đáng không ?
các cõi luân hồi ai ai cũng qua, nghiệp, đức mỗi người khác nhau nên giác đội trí huệ thể ngộ khác nhau, nên không thể lấy đánh giá của mỗi vị làm căn cứ được, với lại ngày xưa tu thì chỉ có 1 điểm là tin tưởng tuyệt đối vào Sư Phụ chứ đừng nói là bàn với luận làm gì cho mệt, giờ đây Đại Pháp( Pháp lớn) chỉ cái tên đó thôi mà tồn tại 20 năm rồi truyền đến tận 141 nước rồi hơn 1/20 dân số thế giới tu luyện rồi ngày càng phát triển lớn mạnh chứ không hệ hụi bại theo thời gian, những bệnh mà y học bó tay chỉ thông qua tu luyện mà thật sự khỏi hẳn chẳng đáng để ta hỏi ngược lại chính bản thân mình, tôi nghĩ rằng nếu ai ấy mà là 1con người thật sự lý trí và cầu toàn, rồi ngay cả đến các nhà khoa học cũng vậy thôi tư tưởng nhất đinh cũng phải cởi mở, phải thế mới tìm tòi được khám phá được chứ, con người chúng ta tội nghiệp đầy vậy, nhỏ bé đáng thương trong vũ trụ vậy, có là gì đâu mà đòi hỏi lắm thế, khiêm tốn bao nhiêu cũng thiếu tự kiêu 1 tý đã thừa, lôi Phật Pháp ra mà tranh luận thật không nên, người xưa nói không có thuốc cho sự hối hận đâu làm gì cũng nên lý trí . mình chia sẻ thể ngộ của mình thế thôi, mong mọi người chỉ giáo tôi còn nhiều điều thiếu sót !!! Cảm ơn !!!!!
Tôi đã có dịp vào rất nhiềt trang website. Tôi chưa thấy đâu có nhiều bạn đưa nhiều ý kiến như trang Lý Hồng Chí (LHC) và Pháp Luân Công (PLC) này. Đây là một bài viết nghiêm túc, đầy đủ, có trên 60 phản hồi lận.
1. Đọc các phản hồi tôi thấy có hai luồng dư luận, không hẳn là trái ngược nhau, đưa đến tranh luận dữ dội, mà chỉ trình bầy khác biệt quan điểm. Tất cả mọi người đều tử tế, hòa nhã (không như trên một số website khác).
Một luồng dư luận ( của các bạn học viên PLC) cho rằng tu theo PLC (hay Đại Pháp) là tốt (PL Đại Pháp hảo!) hơn nữa cái gì của PLC đều là hay, từ luyện tập đến giáo pháp.
Luồng dư luận kia cũng đồng ý cho rằng tập PLC là điều tốt (cho sức khỏe), nhưng giáo lý giảng dạy của ông LHC trong cuốn Chuyển Pháp Luân có nhiều điều không ổn, cho nên mới có ý kiến bất đồng.
2.Tại sao vậy? Tôi thấy có hai phạm trù căn bản khiến gây bất đồng:
Một là trong Pháp Luân Đại Pháp của ông LHC có nhiều yếu tố rất khác thường, thần bí (mở thiên mục, pháp thuật cao cường..), người bình thường chưa tin vào PLC, thì không hiểu được. Đối với họ đó là những điều vô lý. Thế nhưng những ai đã tin tưởng vào ông LHC và PLC thì lại cho đó là chuyện bình thường, chỉ vì mình tu chưa đến một cao tầng nào đó, chưa ngộ đạo, nên chưa thấy đó thôi. Sự khác biệt này nằm trong phạm trù Tâm linh (spiritual).
Vấn đề thứ hai khiến gây bầt đồng lại thuộc phạm trù Lý trí (rational). Đó là quan điểm của ông LHC về Phật Thích Ca Mâu Ni mà ông cho là chưa tu đủ cao bằng ông ta và về Thiền Tông mà ông cho là bị bế tắc (đục cái sừng bò), và các tông phái Phật giáo khác mà ông cho là đã hết thời.
3. Theo tôi, những khác biệt trong phạm trù Tâm Linh không thể nghĩ bàn. Trong mọi tôn giáo, từ Thiên chúa giáo, Hồi giáo hay Phật giáo (tôi phải kể luôn PL Đại Pháp, mặc dầu không nhận là một tôn giáo) đều có những quan điểm về thế giới vô hình, siêu thực không thể kiểm chứng được. Đúng hay Sai không thể và không phải là một vấn đề tranh luận.Tin hay không tin mà thôi.
Những khác biệt trong phạm trù Lý trí lại khác. Đúng Sai có thể kiểm chứng được. Đức Phật là người thế nào? Thiền tông phát triển ra sao? Các tông phái khác, Nguyên thủy, Mật Tông, Lạt Ma giáo, sau cả ngàn năm lịch sử, còn hay mất? Đức Đà Lai Lạt Ma nói mọi người trên thế giới có ai nghe không? Hỏi tức là trả lời.
4. Một vấn đề khác trong phạm trù Lý trí mà PLC đang phải đối mặt là vai trò chính trị của PLC, một đoàn thể rất đông người, một tổ chức rất có kỷ luật, một phong trào lớn mạnh rất có ảnh hưởng – tại Trung Quốc.
Bảo rằng PLC không làm chính trị cũng đúng mà cũng không đúng. Một đoàn thể cả chục ngàn người ra ngồi trước một quảng trường để quảng bá cho phong trào, để biểu dương lực lượng, để gây ảnh hưởng, có thể không phải là một hành động chính trị cố ý của mỗi người tham gia. Nhưng không thể nói vậy cho cả một tổ chức có thể gây ảnh hưởng sâu rộng trong xã hội, nhất là một xã hội đang bị đảng Cộng Sản Trung Hoa kiểm soát chặt chẽ.
Người đứng tổ chức cuộc biểu dương lực lượng ấy có thể nói là tôi không làm chính trị nhưng đã không phải là người nhìn xa trông rộng của một nhà lãnh đạo, không thấy trước được ảnh hưởng tai hại cho tổ chức sau này, cũng như là những tội ác ngập trời của những phần tử xấu xa lợi dụng sự phát triển hay sự đàn áp PLC tại Trung Quốc (TQ). Tệ hại nhất là tội ác lấy nội tạng của học viên PLC tại TQ.
5. Nhưng chính trị là chuyện rất vô thường, thay đổi tùy thời gian và không gian. Tôi nghe nói chính phủ TC, qua lời ông Thủ tướng Ôn Gia Bảo, đang xét lại vấn đề trù rập PLC, sau khi đã thấy nhiều sai quấy, nhiều quá đáng trong việc bức hại học viên PLC tại TQ.
Ông LHC là người TQ đã được liệt vào một trong số 100 người lãnh tụ tâm linh có ảnh hưởng nhất thế giới (cùng với các ngài Đà Lai Lạt Ma, Thích Nhất Hạnh). Phong trào PLC là một phong trào lan rộng trên thế giới củaTQ (đại đa số học viên PLC trên các nước là Hoa kiều hải ngoại, không phải là người bản xứ).
Chính quyền TQ rất có thể hãnh diện đã có một người TQ và một phong trào của người TQ được nhiều người biết đến. Họ rất có thể tôn vinh ông LHC và giúp cho PLC Hoa kiều phát triển, dể giúp chính quyền trung ương TQ có thêm ảnh hưởng trên diễn đàn thế giới. Nhất là trong lúc này TQ đang tìm cách bành trướng thế lực chính trị, kinh tế và quân sự, khắp mọi nơi (Biển Đông, Nam Phi…). Họ lại đang dùng chủ nghĩa dân tộc Đại Hán (nationalism) đề cao lòng yêu nước của người Trung Hoa, tìm cách giải quyết những mâu thuẫn nội bộ. PLC và ông LHC rất có thể sẽ được hồi phục.Thời gian mới trả lời được.
6. Tôi cho rằng vấn đề chúng ta đang thảo luận chỉ là một khía cạnh rất nhỏ trong cả một bối cảnh rộng lớn, xã hội chính trị ngoài tầm tay của người Việt Nam chúng ta.
Bởi vậy tôi rất mong chúng ta sẽ dẹp bỏ mọi ý kiến bất đồng, không cần phải tranh luận thêm trong Vườn Đào Kết Bạn này.
Các bạn học viên PLC cứ tu tập PLC như các bạn thấy vui, thấy tốt. Không cần đem lý thuyết siêu hình Tâm linh của PLC để thuyết phục người khác. Không cần nói tốt cho ông LHC và PLC trên diễn đàn này vì có thể gây ảnh hưởng ngược lại. Hãy bỏ mặc cảm tự ti hay tự tôn mà phải tôn vinh ông LHC và PLC vì nhiều nơi khác đã và đang làm như:.
http://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A1p_Lu%C3%A2n_C%C3%B4ng
Các bạn vẫn có cơ hội làm việc này trong những website như Minh-Huệ, Pháp Luân Đại Pháp.
Các bạn không đồng ý với quan điểm của ông LHC trong mọi vấn đề (Phật Thích Ca, Phật giáo, Đạo giáo) thiết tưởng đã nói nhiều rồi trên diễn đàn này. Nói mình đúng người sai, nhiều khi là biểu tượng của hoặc cống cao ngã mạn, hoặc ác ý khẩu nghiệp.
Cũng như trên, bạn vẫn có thể bầy tỏ ý kiến của bạn trên nhiều website khác như trang Thảo Luận về PLC trên Wikipedia:
vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3o_lu%E1%BA%ADn:Ph%C3%A1p_Lu%C3%A2n_C%C3%B4ng
Tôi rất vui đước xem bài viết của bác Đào Viên – người đã đưọc một học viên PLC coi là người thuộc “Không tu Đạo nhưng ở trong Đạo” – và đọc những phản hồi của các độc giả xa gần, đã cho tôi một sự hiểu biết khá đầy đủ về ông LHC và PLC vậy.
Cuối cùng tôi xin chép lại một phản hồi trong bài viết như dưới đây:
Minh Quang | April 13, 2011 at 10:01 am | Reply | Edit
Tranh cãi không có lợi lạc gì cả.
Hãy để nhân quả làm việc
Namo Shakyamuni buddha !
Những người đã tìm hiểu qua tôn giáo là những người khó tiếp thu nhất, họ cứ một mực cho rằng những kiến thức của mình biết được là đúng. Giống như một chiếc ly nước khi đã đầy ly thì không thể rót thêm nước vào được. Muốn thêm nước khác vào thì phải đổ hết cái nước cũ ở chiếc ly ra. Mong sớm tỉnh ngộ.
Kính thưa bác Đào Viên,
Từ lúc may mắn nghiệp duyên theo pháp Phật, tôi nhận thức được ra những điều như sau:
- Tập luyện theo pháp Thiền Tông (tôi luyện trí tuệ) và Khí Công (giúp cải thiện sức khoẻ).
- Học Thiền để cắt đứt tư tựởng (biện luận, tranh luận), sống trong chánh niệm, hài hoà, giúp trí nhớ tăng trưởng, những hoá tố trong cơ thể cân bằng, tăng miễn nhiễm, điều chỉnh hệ thần kinh rối loạn. Điều này khoa học Tây Phương đả chứng minh.
- Học Khí Công để tăng năng lực (hấp thụ dưởng khí, điều hoà thân nhiệt tâm thể), giúp cơ thể hoàn chỉnh những căn bệnh mà y học Tây Phương không chửa được, hay chưa hoàn bị như: Ung Thư, Bại Liệt Thần Kinh.
Dù không chấp nhận chủ thuyết Cộng Sản Vô Đạo, mất nhân tính con người, bản thân tôi, qua những diển biến y học Tây Phương và Đông Phương, được may mắn theo chân những Y Sĩ bệnh viện Kaiser, qua Trung Hoa lục điạ, tìm hiểu thấu đáo nguồn gốc và cách thức chữa bệnh của y học Đông Phương như châm cứu, dùng năng lực tập luyện cá nhân để điều chỉnh, chửa trị những bệnh nhân bại liệt, dùng những dược thảo thiên nhiên không phản ứng mạnh như dược phẫm của Tây Phương gây những biến chứng bệnh khác.
Sau hai tuần theo dỏi và tham gia học hỏi, chúng tôi đã thẩm định bằng những dụng cụ khoa học Tây Phương: Ultra Sound, CT Scan, Echo graph, và MRI. Chúng tôi đã chứng kiến tận mắt một bệnh nhân Thụy Điễn, bị toàn thân bại liệt do nguyên nhân tại nạn xe hơi, đã đứng lên và tự mình di chuyễn được qua trợ giúp tạm thời của dụng cụ walker. (Xin tìm hiểu thêm DVD của PBS, tác giả Bill Moyers)
- Văn hoá Việt Nam ảnh hưởng văn hoá Trung Hoa rất nặng, và đặc thù của văn hoá Trung Hoa là mê tín dị đoan: cầu thần thánh, tục đốt vàng hương, cầu phước, cầu tài, cầu siêu, chứng cớ là có dịp đi du lịch Hồng Kông qua các đền thờ Thần Tài trong các chuà chiền Phật Giáo, Lão Giáo.
Từ đó chúng ta không ngạc nhiên PLC củng không tránh khỏi ngoại lệ này. Và củng không mấy ngạc nhiên, khi PLC gia nhập cộng đồng văn hoá Hoa Kỳ, nhửng tập thuyết thần bí, khi PLC ở lục điạ Trung Hoa và Mỹ Châu đã hoàn toàn chuyển biến, Lý Hồng Chí đã khôn khéo tránh phổ biến ra đại chúng, những tư tưởng tôn thờ lảnh tụ, những tư tưởng thần bí của Đông Phương, để lôi kéo dư luận (không thể chứng minh bằng khoa học và tuyên truyền không xác định nhân số thật sự PLC trên thế giới này).
Tư tưởng Tây Phương là dùng khoa-học thực nghiệm phù hợp với lời dạy của Thích Ca Mâu Ni, lấy thực hành chuyễn hoá thân tâm, thay vì lấy thần quyền để kiểm soát tâm thể nhân loại.
Về điều này, chúng ta không ngạc nhiên, hiện nay, những Tư Tưởng gia, Khoa Học gia, những nhà Tri thức sâu sắc của Tây Phương bắt đầu tìm đến Phật Giáo, học hỏi và thực nghiệm.
Để kết thúc bài viết này, sống trong một nền văn hoá cởi trói, tự do, tôn trọng tư tưởng cá nhân, tôi chỉ xin phép đại chúng tùy duyên, thẩm đĩnh cá nhân trong môi trường hài hoà của lời dạy Thế Tôn, tự tìm một câu trả lời thích đáng, trong tâm tư chúng ta, mà không làm sứt mẻ tình giao tế thế nhân.
Một lời khiêm tốn đến nhóm Đào Viên Kết bBạn,
Tuệ Khôi