Hoa Tình Thương Vẫn Nở
Hận thù chỉ làm cho mọi người thêm khổ đau,
chỉ có tình thương mới đem lại hạnh phúc cho đời
Hổ ly sơn, hổ bại.
Tăng ly chúng, tăng tàn
Lời Mở Đầu
Đêm Giữa Ban Ngày? Có phải là một đoạn chép từ tác phẩm của Vũ Thư Hiên(1)? Không phải. Hay

Arthur Koestler (1905-1983)
đây là một đoạn trích dịch từ cuốn “Darkness at Noon” (cũng có thể dịch là “Đêm giữa Ban ngày”) nổi tiếng một thời của Arthur Koestler(2)? Cũng không phải.
Nếu bạn muốn tìm một cuốn sách gần nhất với bài viết này thì có lẽ đó là cuốn “The Yogi and the Commissar” – tạm dịch là “Nhà Tu và ông Cán Bộ” – cũng của Arthur Koestler.
Đây là những lời viết của 3 nhà Tu – Thích Quảng Kim, Thích Tâm Lạc, Thích Tâm Hỷ – ở chùa Bát Nhã, Đamb’ri tỉnh Lâm Đồng, kể lại những chuyện khủng khiếp kinh hoàng đã xẩy ra cho một bầy tăng chúng trẻ, người trẻ nhất mới chỉ 15, từ các nẻo đường Việt Nam, kéo nhau về đây để tu tập theo pháp môn Làng Mai của Thầy Nhất Hạnh. Họ chỉ muốn Tu thôi mà không được. Ròng rã nhiều tháng, họ, nam (tăng sinh) cũng như nữ (ni sinh) đã bị đe dọa, khủng bố, đánh đập, chửi bới, la hét, lôi kéo, xô đẩy, khiêng vứt, đầy đọa, đuổi đánh, giam cầm, bằng đủ mọi hình thức: cắt điện, phá nước uống, vứt đồ đạc, sách vở, hồ sơ, quần áo ra ngoài sân, đập phá cửa sổ, cửa ra vào, làm hỏng các máy vi tính, đốt phòng sở, bắt đứng ngoài mưa tầm tã, tát nước ô uế (phân) vào mặt vào mgười, cưỡng bách lên xe hơi chở đi thật xa

Cuốn sách "Darkness at Noon"
Tóm lại họ đã bị giầy xéo bởi nhiều nhóm người mạo xưng là Phật tử và bị ức hiếp bởi những người nhân danh công lý. . Đằng sau những hành động này có bàn tay của những ông Cán bộ. Sức kham nhẫn chịu đựng của họ kéo dài từng ngày, từng tháng để trông đợi tin lành…
“Tiếng kêu cứu của họ như tan vào hư không. Đêm tối càng thêm tối. Bóng đêm xuất hiện giữa ban ngày. Ở đây họ bị ngược đãi như tội phạm. Những nhu yếu căn bản để duy trì sự sống của họ cũng bị tước đoạt. Quyền tự do, quyền được tucũng bị khống chế. Họ như đàn chim non bị chiếm đoạt tổ ấm, đang thống thiết cất tiếng kêu tìm nơi an toàn để trú ngụ trong mưa bão”.
Tuy nhiên “các tu sinh vẫn ngôi rât yên, vững chãi. Trong tư thế hoa sen đôi măt khép lại, xung quanh là những tăng sinh tuổi mơi mươi lăm, hai mươi cũng ngôi yên như thế. Họ ngôi rât lâu, mưa ươt đâu ươt áo, ươt thâm y, lạnh và đói lăm.. Họ đồng chắp tay niệm danh hiệu Bồ Tát Quan Thế Âm. Cầu mong biển khổ thuyền dong cứu độ người. Tiếng âm vang hải triều vượt thoát mênh mông trên tiếng đời thông tục, vang cao mạnh mẽ. Họ nhắm mắt, không để ý những gì xảy ra xung quan”, sẵn sàng tha thứ cho những kẻ bạo hành. Hoa Sen, Hoa Tình Thương vẫn nở.
Ta hãy nghe họ kể:
Phần 1: Bầy Chim Báo Bão
Tu viện Bát Nhã ngày 27.9.2009
Tu Viện Bát Nhã Lâm Đồng
Đêm qua mưa gió lớn. Trong những căn phòng tăng xá Rừng Phương Bối có một số huynh đệ còn đang ngủ vì nhiều đêm thức trắng để canh chừng những người lạ mặt tấn công. Rất nhiều đêm trước, sự bình yên trong tu viện bị xáo trộn, nhiều người thanh niên lạ mặt xuất nhập bất thường đập phá thiền đường, lấy mất chuông mõ, tượng Mẹ trong công trường Bông Hồng Cài Áo bị đập nát từng khúc, những tờ rơi đe dọa khủng bố vươn vãi khắp sân chùa ra ngoài cổng. Không những thế, Xóm Bếp Lửa Hồng bị người lạ đột nhập ni xá nhiều lần, lấy hết áo quần không chừa một thứ gì, sáng ra mới biết ai đó đã quăng đầy dưới suối. Đêm khuya hai xóm Bếp Lửa Hồng và Mây Đầu Núi bị ném đá xuyên cửa kính rớt vào phòng làm các sư cô vô vùng lo ngại. Từng đoạn ống dẫn nước xuống xóm Bếp Lửa Hồng bị đập nát, trám xi măng vào bên trong. Chờ đêm xuống, lúc tạm yên, huynh đệ cùng ra nối lại nhưng rồi vẫn tiếp tục bị đập phá.
Đồ đạc phòng sở bị ném ra ngoài
Mấy tháng rồi, không đèn không điện, đêm tối lại càng thêm tối. Ánh đèn cầy le lói trong đêm khuya không đủ soi rõ để nhận biết những gì hung dữ đang rình rập xung quanh. Ba xóm bị cô lập từ cuối tháng sáu năm này. Phật tử và thân nhân của các huynh đệ từ khắp nơi đến thăm cũng bị chất vấn tra hỏi và đuổi đi. Ngày đến không người ra vào, không có ai quen thân ngoài những anh chị em đang bảo bọc cho nhau và nương nhờ tình thương của chư Tôn Đức gần xa. Đêm về bao nhiêu mối đe dọa rình rập. Ngày ngày loa phóng thanh liên tục phóng to, từng nhóm người lạ mặt luân phiên nhau chửi mắng vu khống và sỉ nhục. Mấy tháng qua huynh đệ nhường cơm sẻ áo cho nhau. Phật tử khắp nơi đem vào được chút gì thì ba xóm cùng chia sẻ. Bên hiên ni xá, những tấm nilon căn làm bốn gốc dùng làm bể chứa khi mưa về. Lấy nước mưa làm nước uống, lấy nước suối (nhiễm thuốc phun lá trà, cà phê) làm nước tắm gội. Thiếu nước nhờ người đào giếng cũng bị ngăn cản. Am cốc bị đốt nham nhở giật sập, điêu tàn như cuộc chiến. Bị rượt đuổi, bị người khác cầm hung khí ngang nhiên lao vào chém. Gọi công an, gọi chính quyền, đơn thỉnh nguyện kêu cứu thấu trời nhưng tình trạng cứ thế mà tiếp diễn. Trong khó khăn, tình huynh đệ càng thêm gần gũi thắm thiết, cùng nhau chia sẻ những khó khăn, chịu đựng mọi nhọc nhằn để duy trì khát vọng muốn tu.
Huynh đệ chúng tôi chỉ biết im lặng và cảm thông, không biết nói gì trước tình cảnh ấy. Dù nói thêm điều gì cũng không ai hiểu, không thể hiểu, không chịu hiểu.
Hai ngày trước đây, trong buổi chiều có lễ thiền trà mừng sinh nhật gia đình xuất gia cây Sen Trắng, các em tôi chuẩn bị cho giờ thiền trà là bánh và nước. Đơn giản nhưng uy nghiêm. Từng cây nến lung linh trong thiền đường Cánh Đại Bàng, từng búp sen trắng mủm mỉm cười. Các em tôi đứng thành hai hàng, chấp tay búp sen lên trên ngực cúi chào từng huynh đệ. Đức Phật ngồi yên qua nhiều thế kỷ, trên môi một nụ cười rất tươi. Bất chợt, nhiều người lạ ập tới, ùa vào chửi mắng dọa nạt. Ngọn nến vẫn lung linh không muốn tắt. Đóa sen trắng vẫn thản nhiên vô tư. Các em tôi không lo sợ nhưng nhiều người chảy nước mắt. Vì đâu?
Nam Mô Bồ Tát Quan Thế Âm! Xin ngài ban cho lòng từ bi ứng hiện.
Sáng nay Bát Nhã có điều gì lạ lẫm, trời không nắng, mây và sương mù bủa vây bốn bề. Chập chờn cánh chim bay trong sương mờ, chợt kêu lên không gian. Tu Viện chìm trong im lặng bất thường nhưng phút giây trở nên xao động ồn ào. Rừng thông yên lặng, thấp thoáng từng đoàn người kéo đến, tiếng máy xe dồn dập gần gần. Người bịt mặt, kẻ đội nón, tay cầm cây và búa từ phía chánh điện đồng loạt xông vào hỗn loạn. Tăng xá Rừng Phương Bối xao xác tang hoang, những cánh cửa chưa kịp khóa đã bị giật mạnh bung ra, người ta xông vào xô đẩy lôi kéo, những căn phòng bị đập nát cửa kính vỡ tung từng mảnh vụn. Huynh đệ tôi cùng ngồi xuống chấp tay, y vàng đắp phủ lên người. Ngoài sân mưa càng nặng hạt.
Phần 2: Ngôi Yên Trong Mưa
Cơn bão số 9 đổ ập vào các tỉnh băc trung bộ Việt Nam… Tai nạn do thiên nhiên môi trương gây đau thương cho nhiêu người vì mât nhà cửa, tài sản ruộng vườn, mất những ngươi thân yêu vĩnh viễn. Tại vùng cao nguyên này, huynh đệ của tôi gân 400 ngươi cũng bị đoạt mất nơi mà họ đã tưng an vui tu học, ngôi nhà tâm linh đâu tiên bị xoáy nát bởi cơn lôc si mê tham vọng, lạm dụng quyền hành. Tài sản của họ không phải là nhà cử̉a ruộng vườn. Tài sản của họ là lý tưởng cao đẹp, là ba y và một bình bát. Đơn giản thế, nhưng vẫn bị đoạt mất. Y áo bị xé rách, bình bát khât thực bị đập nát. Ai đã nhẫn tâm tươc đoạt những quyền căn bản nhât của con người?

Công An tiến vào bao vây Tu viện Bát Nhã
Hai đêm vừa rồi, sau giờ công phu tối (hai bôn, hai lăm tháng chín), 10h00’ hơn mươi anh công an săc phục lẫn thương phục bất chợt đi vào kiểm tra cư trú, các vị ấy cho rằng các thây cô cư trú bât hợp pháp vì không còn được chủ hộ bảo lãnh. Các anh lập biên bản tịch thu thẻ căn cước của hai thầy (Pháp Vinh, Pháp Bôi) và mời hai thây ra Ủy Ban Nhân Dân xã Đamb’ri làm việc cho đên xế chiêu. Hai thây về đến tu viện vào lúc 15h, trong tình trạng mệt lã vì đói. Công an thuyết phục hai thây nên về địa phương và báo tin mai đây Phật tử sẽ tấn công Bát Nhã.
Đêm sau, những căn phòng còn lại tiêp tục bị công an giật cửa dọa nạt: “Các thây không cộng tác vơi chúng tôi, ngày mai chúng tôi sẽ có biện pháp mạnh hơn”.
Tu Viện Bát Nhã 9 h 02’. Căn phòng B1 năm trên tâng hai Tăng xá xóm Rưng Phương Bôi là nơi các thây Tỳ Kheo thường tiêp khách và trao đổi thời khóa tu học. Tại căn phòng này nhiều sư huynh lớn bị ép buộc ra đi vì không được phép cư trú. Bây giờ căn phòng trở thành tiêu điểm đánh phá đâu tiên.

Đồ đạc giường tủ bị quăng ra sân
Từ trong phòng nhìn qua khung cửa kính hướng về phía rừng thông, trai đường, hàng loạt người xông tơi. Ngươi vội vã cuống cuồng, kẻ bịt khẩu trang, mũ bảo hiểm, áo mưa, gậy gộc, xà beng, búa lớn, v.v… giông như một đoàn quân ô tạp xông pha trận chiến. Tấng một, tầng hai, tầng ba vang tiếng chửi bới thô thiển nhất. Những ngươi này là “Phật tử”chùa Bát Nhã thật không? Họ gọi các thây băng những danh xưng mà những ngươi cực đoan khủng bố khi nghe thây cũng chạnh lòng: “Thằng này, con kia…ra đây tao giết chêt. Hôm nay chúng mày phải dọn đồ đi, chúng mày không được phép ở đây, thời hạn chúng mày đã hết, hãy mau cút khỏi nơi này vì đây là chùa của sư phụ tao!”.
Trên tầng ba tiêng giật cửa ầm ầm, tiêng loảng xoãng từ ô cửa kính bung ra, những tâm bồ đoàn tọa cụ từ trong thiên đương bị quăng tơi tâp xuống sân. Bàn ghế rương tủ ngã nghiêng: “Chúng mày có mở cửa ra không? Tu gì mà lỳ lợm thế, đuổi không đi. Chúng mày đưng để tao phải dùng bạo lực”. Trong mỗi phòng, huynh đệ tôi ngôi yên bât động, mặc cho sự tàn bạo vây bủa quanh mình. Một cánh cửa bung ra, hai cánh cửa bung ra, và cứ thế những căn phòng khác trở nên tan hoang… Họ ùa vào hùa nhau đập cửa. Công an đâu, chính quyên đâu, các ngài ở đâu sao không đến?
Huynh đệ tôi bị lùa ra khỏi phòng mà chưa kịp mang theo những gì ngoài tấm y. Có thầy ngôi trong tư thế kiêt già chắp tay niệm Phật, họ lao vào xé y và lôi kéo từ tầng ba xuống đến sân. Thân thể thầy bị trây xước, tấm y vàng nhuộm màu bùn đất nhưng đôi chân thầy vẫn trong tư thế hoa sen.. Ngoài trời mưa dồn dập. Từng thầy từng chú bị lôi ra ngoài sân. Mưa trút xối xả xuống mái nhà. Từng đôi dép bị quăng ra xa. Huynh đệ co cụm vào nhau thành từng nhóm. Tiêng đập phá mỗi lúc thêm dồn dập. Hàng loạt thanh niên xông lên theo chỉ thị của vài người đàn ông đứng tuổi: “Hãy xông vào túm lấy nó! Thăng nào không đứng dậy cứ làm thẳng tay. Tụi này là lũ bán nước hại dân, ăn tiền của nước ngoài để chông phá chế độ.” Những người thanh niên lạ mặt xông vào kéo tay, ôm cổ, lôi chân từng thầy một. Phụ nữ cũng xông vào cùng chung động tác. Một số thầy khác còn bị kẹt trong Tăng xá nên dồn hêt vào phòng B1, cửa trước cửa sau bị tháo gỡ, gió lùa vào lạnh buôt. Đồ đạc sách vỡ máy móc trong phòng bị gom về một chỗ, họ chế nước vào máy các thiêt bị điện tử để hủy hoại.
Ngồ yên trong mưa
Huynh đệ tôi ngôi yên để hứng chịu nhiều trận cuồng phong, thà chêt chứ không rơi bỏ chốn này. Từ trên cao nhìn xuông, một số thầy đã bị lôi ra ngồi giữa sân. Sư anh lớn ngồi rât yên, vững chãi. Trong tư thế hoa sen đôi măt sư anh khép lại, xung quanh là những sư chú tuổi mới mươi lăm, hai mươi cũng ngôi yên như thê. Huynh đệ ngôi rất lâu, mưa ướt đầu ươt áo, ướt thấm y, lạnh và đói lăm.
Đau lắm nhưng đành chịu. Sư em tôi ngôi bên khóc rưng rức, từng tấm y vàng phủ cho nhau để cùng chia sẻ hưng chịu cảm giác đơn đau trong thân thể: “Các ngươi không có quyên đánh đập anh em tôi, các ngươi không được xúc phạm anh em tôi”. Gỗ đá cũng biêt đau nhưng với nhóm người này dường như vô cảm. Và cứ thế họ mặc sức bạo hành không thương tiêc. Niềm đau không tên gọi lần đầu tiên có mặt trong đời. Nhiêu kỷ niệm trong mái chùa này không thể nói hết, không thể nhớ hết nhưng cũng không thể quên đi một cách dễ dàng.
Trưa nay huynh đệ tôi không có một hạt cơm trong bụng. Thân thể đói mềm, run vì thấm nước. Nhà bếp không lên khói mà chỉ toàn sương. Ngồi ngoài mưa nhìn xuống xóm Bêp Lửa Hồng, nhìn về Mây Đâu Núi, không biêt các sư em nữa rôi sẽ ra sao? Trưa nay có ăn chút gì không? Nhìn ra công trường Bông Hông Cài Áo, hai em bé lìa tay mẹ úp mặt xuông đât, lăn lóc trong mưa.
Phân 3: Tình Huynh Đệ Bao La
Đamb’ri là vùng quê nghèo, đất canh tác chỉ trồng được trà và cà phê. Để nâng cao sản lượng, hằng tháng người dân phun thuốc hóa chất độc hại lên những đọt trà, sử dung phân sinh học có mùi tanh khó chịu để bón vào những gốc cà phê. Phần lớn người dân nơi đây làm thuê cho các công ty chế biến trà, tháng năm đắp đổi nên không đủ sống. Bình thường họ đều hiền lành chân chất, nhưng cái đói cái nghèo vẫn là nỗi ám ảnh đeo đuổi trong đời sống, và có khi chính điều đó lại là nguyên nhân căn bản để họ làm những việc mà họ không bao giờ muốn.
Khi nhớ lại những sự kiện đau thương để viết ra giấy, trong lòng chúng tôi không oán giận một ai.

Hoa Sen vẫn nở trong Đêm giữa ban Ngày
Những người gây đau khổ cho chúng tôi, kể cả các anh công an, với chúng tôi vẫn có mối liên hệ tương quan nào đó, giống liên hệ giữa sen với bùn. Sen được làm từ bùn và bùn là tố chất nuôi sen, sen và bùn tương tức. Vì sao chúng tôi không bạo động, chống trả lại? Có người nhận định đây là một hình thức chống đối tích cực vì không có yếu tố bạo động, có người thì nhận định vì là người tu nên phải vậy. Các nhận định này không sai nhưng không phải là đúng. Không bạo động là cách xử sự thiết yếu và cũng là sự sống tương tức của người xuất gia đệ tử Bụt. Khi không có sự điều hòa trong thân tâm, chúng tôi thực tập từ bi để không đối xử với thân thể mình một cách khinh xuất, thì làm sao đành lòng đánh trả người khác!
Tu Viện Bát Nhã 10h25’ Thầy Thích Thông Tánh bị đánh ngất xỉu, các sư chú bao quanh xoa dầu cho thầy. Sư chú Pháp Nghị cũng bị đánh đập mặt xuống đất đau quá nên khóc rất nhiều. Thầy Pháp Tụ cũng bị lôi ra khỏi phòng B1, họ lấy kính của thầy đang đeo bẻ gấp lại quăng xuống lầu và kéo thầy xuống tầng cấp cầu thang như đang lôi một bao ngũ cốc hay như một con nai mới vừa săn được. Tất cả những sự kiện xảy ra cho Tăng Thân, huynh đệ chúng tôi đều cố gắng ghi nhận bằng hình ảnh làm tang chứng để trình báo lên cơ quan thẩm quyền xác minh can thiệp. Chính quyền địa phương dường như chưa hiểu được chúng tôi trong việc làm này. Họ nghi ngờ và giận lắm, họ nói rằng chúng tôi quay phim là có ý thức chống đối chính quyền, không cộng tác với người thi hành công vụ. Có lẽ vì thế, hôm nay toàn bộ máy quay phim của chúng tôi bị thanh niên xông vào lục soát, đập nát. Những ổ đĩa cứng vi tính bị lấy cắp, thủy táng. Trong ổ đĩa đó chúng tôi lưu lại pháp thoại của Sư ông Làng Mai. Văn phòng lưu trữ hồ sơ cá nhân và giấy tờ cũng bị đập phá tan tành, số tiền Phật tử khắp nơi cúng dường để dành mua thêm thức ăn cũng bị đoạt lấy. Họ lần lượt cưỡng chế các thầy ra tập trung ở giữa sân, rất ít đồ đạt cá nhân được mang theo trong túi xách nhỏ.
Thầy Minh Sang, thầy Phong Thuấn bị lôi đi nhưng các thầy vẫn trong tư thế kiết già. Huynh đệ tôi ngồi thành vòng tròn, lặng lẽ nhìn nhau xem ai vắng mặt, hỏi han nhau có bị thương tích gì không, có đói bụng không? Ước gì giờ này có một gói mì sống nhai cũng đỡ đói. Một vài sư chú trẻ giữ được nụ cười ngây thơ như không có chuyện gì xảy ra. Trời mưa nhưng nhiều sư em tôi khát nước. Mưa dội trên đầu chảy xuống mặt, thấm vào miệng mằn mặn. Những chiếc dù chưa kịp che lên đầu liền bị họ giật lại bẻ gảy. Huynh đệ ngồi hơn một giờ, hai bàn chân mọi người đều tê buốt, muốn đứng lên đi nhà vệ sinh cũng thấy ngao ngán vì xung quanh hung dữ quá.
Khu vực Tâm Ban Đầu nhiều anh công an sắc phục xuất hiện, công an xã đội mũ C.A.X, dân quân tự vệ mang sắc phục xanh đậm và rất nhiều anh công an mà chúng tôi quen mặt đang thản nhiên quay phim chụp hình.
Những người tấn công, sau khi đuổi hết chúng tôi ra sân thì họ thay nhau đứng canh chừng. Số còn lại tiếp tục xâm nhập vào các phòng để tìm kiếm, tranh thủ điều gì đó. Điện thoại trong túi áo rung lên nhưng chúng tôi không dám mở nghe, một số điện thoại di động đã bị đập nát nên chúng tôi không thể liên lạc kêu cứu ra bên ngoài.

Bị đánh đập nhưng vẫn ngồi tư thế Hoa Sen
Mưa xối xả, thân thể huynh đệ tôi dầm dề ướt. Từng bong bóng nước chợt hiện chợt tan trên nền ximăng rồi chảy dài xuống mương cuốn theo vài cọng thông khô. Chợt tôi ý thức hơn về sự vô thường mong manh của một kiếp người. Tôi thấy đau thương cho nhóm người bạo hành này, họ đang bị nóng bức, đau khổ hết sức. Rồi, ai cũng phải chết. Những cơ sở này một trăm năm sau cũng chỉ là di tích để khách hành hương vãng lai. Những con người này, chúng tôi hay công an, vài chục năm sau đều thành bộ xương khô nằm im trong lòng đất. Là thực hay mơ?
Càng về trưa số lượng người có mặt tại Bát Nhã càng thêm đông. Trong số nhiều thanh niên lạ, tôi không biết rõ người nào là công an. Nhìn thật lâu tôi nhận thấy có vài thanh niên hiện diện trong Tăng xá với nét mặt rất bình tĩnh, vui vẻ nói cười. Làm sao hiểu được điều gì ẩn chứa sau những tiếng cười ấy? Chiến thắng hay cảm thông? Rất nhiều người đứng từ xa nhìn về phía huynh đệ tôi, họ đến để chứng kiến hay để ngắm nhìn một sự thật đang đi vào lịch sử?
Sư chú nhỏ ngồi trong vòng tròn nói khẽ: “Thầy, con đói quá ! Thầy có mang theo bánh không?”. Các sư em tôi đói lắm rồi, có ai biết cho không? Chưa kịp trả lời, người phụ nữ có nước da ngăm đen trên tay cầm tờ giấy A4 tiếp tục vào mắng nhiếc. Chúng tôi đồng chắp tay niệm danh hiệu Bồ Tát Quan Thế Âm. Cầu mong biển khổ thuyền dong cứu độ người. Tiếng âm vang hải triều vượt thoát mênh mông trên tiếng đời thông tục, vang cao mạnh mẽ. Huynh đệ tôi nhắm mắt, không để ý những gì xảy ra xung quanh.
Họ càng tỏ ra giận dữ vì lời thô tục kia chẳng có ai nghe, họ càng chửi giòn giã. Để lấn lướt, một người đàn ông tuổi chừng bốn mươi, hai chân mang ủng đen, đầu đội mũ bảo hiểm, dùng cán dù đập vào mái tôn ầm ầm. Tay ông đập, miệng ông cười, đắc chí, mãn nguyện như sắp nhận được quà.
Tiếng đập, tiếng chửi, tiếng niệm Bồ Tát hòa vào nhau, nhưng khối si mê vẫn chưa thể mở mắt
Giây phút này, huynh đệ tôi không biết chuyện gì đang xảy ra cho các sư cô tại xóm Mây Đầu Núi. Đến chiều chúng tôi mới hay tin họ bao vây chúng tôi là để cùng lúc dễ dàng đánh phá, tấn công xóm Mây Đầu Núi.
Lúc 11h 30’ các sư cô lâm nạn.
Những Sư cô lâm nạn
12h00’ huynh đệ tôi vẫn ngồi dưới mưa vì không thể đi đâu được. Nhóm người bạo hành khi hoàn thành nhiệm vụ đập phá đẩy chúng tôi ra khỏi Tăng xá, sau đó họ gọi nhau đi ăn cơm tại Trai Đường, số còn lại vẫn túc trực canh giữ. Không gian xung quanh im lặng trong giây lát, một người đàn ông tự xưng là Chủ Tịch Mặt Trận xã Đamb’ri tới làm công tác dân vận. Ông vận động các thầy đề cử người đại diện Tăng thân để theo ông ra xã Đamb’ri làm việc. Ông nói: “Tôi là người đại diện cho Ủy Ban Mặt Trận xã Đamb’ri, tôi theo dõi diễn biến vụ việc từ sáng đến giờ, tôi thấy quần chúng ở đây quá bức xúc các thầy. Không gì mạnh bằng sức mạnh quần chúng. Các thầy nên ra Ủy Ban xã làm việc”. Chúng tôi tự đặt câu hỏi “Người đại diện chính quyền và những hành vi đàn áp truy bức, có liên hệ gì với nhau???”
Người đàn ông có hình dáng cao, đầu đội mũ, tham gia chỉ đạo nhiệt tình trong việc đánh đập các thầy. Lần này ông dùng điện thoại di động gọi Taxi và ông nói trưa nay chúng tôi đưa “chúng mày về quê”. Taxi vào đến nơi, hàng trăm người lao xao chuẩn bị cho kịch bản dàn dựng kế tiếp. … Huynh đệ tôi kiên quyết không lìa khỏi chỗ ngồi, vậy là họ ùa vào lôi kéo bắt bớ. Anh tài xế Taxi cho xe lùi gần sát nơi chúng tôi đang ngồi, mở tất cả cánh cửa xe, họ cùng nhau quăng các thầy như quăng những con vật, xong liền khóa chặt cánh cửa không cho chúng tôi thoát ra ngoài. Họ xông vào lôi hết người này đến người khác, huynh đệ tôi không kháng cự, không phản ứng, chỉ tìm cách ôm giữ anh em của mình để không bị chở đi. Họ càng giận dữ, cường độ hung bạo trong những con người đang bị vô minh che lấp lên đến cao độ, họ nhào vào đánh đập, dùng chân đạp lên ngực, lên bất cứ nơi nào trên thân thể huynh đệ tôi. Trong cơn hỗn loạn, trong cơn đánh đập bạo tàn, một sư chú nằm im bất động . Mưa gió bụi bẩn nhuộm khắp thân hình em tôi, y áo bị xé nát nằm lăn lóc trên sân. Chúng tôi đồng thanh kêu cứu: “Có người chết, có người chết, cứu người!”. Tiếng kêu của các thầy tiếp tục tan vào hư không, gỗ đá cũng động lòng trắc ẩn, nhưng với nhóm người này vốn đã vô cảm nay lại thêm vô cảm. Đâu là tiếng nói lương tri!
Thêm một sư chú nữa bị đánh chảy máu miệng. Thầy Pháp Tụ bị nhóm người phụ nữ và thanh niên tấn công, họ xé rách y của thầy, quăng thầy lên xe như vật dụng hàng hóa. Chúng tôi vẫn không kháng cự, nhiều sư chú đã khóc. Em tôi đã khóc.
Các sư cô bị tống ra ngoài
Đợt đầu tiên bốn chiếc Taxi lao ra ngoài cổng, anh em của tôi bị đưa đi đâu mà không ai biết trước. Đợt thứ hai bốn chiếc Taxi màu trắng xuất hiện, những người lạ mặt này xông vào bắt thầy Pháp Hội, thầy Pháp Sỹ, thầy Minh Sang, thầy Phong Thuấn, Thầy Pháp Nhàn và một số sư chú khác. Họ cố tâm lôi kéo thầy Pháp Hội và dùng tay bóp cổ thầy. Huynh đệ tôi cố gắng hết sức để dành lại sư anh đang bị họ đánh đập. Bị bóp cổ ngạt thở, phần vì mệt nên thầy Pháp Hội ngất xỉu. Họ quay sang đánh đập và bắt các sư chú lên xe. Xe chuẩn bị lăn bánh, không còn cách nào để giải cứu bảo vệ huynh đệ mình, nên một số thầy và chú lấy thân mình nằm trước bánh xe. Thấy vậy, họ tiếp tục nhào lên đạp vào bụng, vào ngực mặc nhiên đánh đấm. Chúng tôi trở thành những tấm bia bằng xương bằng thịt. Trời đất nghẹn ngào, thế giới chấn động.
Dòng suối phía sau lưng vẫn mãi vang tiếng hát:
“Đây Bát Nhã thân yêu,
có những người mang trong trái tim tình thương lớn,
mang trong trái tim đại nguyện,
nguyện sống bên nhau, xây cõi Tịnh chốn này”.
Phần 4: Gối Nhẹ Mây Đầu Núi.
Nguồn năng lượng lớn lao tiếp sức cho chúng tôi là sự che chở từ chư Tôn Đức và những ân nhân có mặt khắp nơi. Nếu không được tiếp nhận những nguồn năng lượng thương yêu này, chúng tôi không đủ sức đối diện chịu đựng mọi hiểm nguy đang đến. Lòng từ bi của các thế hệ tổ tiên tâm linh, biểu hiện qua nhiều hình thức, trực tiếp hay gián tiếp, trong mỗi giây phút đều che chở cho chúng tôi.
Nhiều người lên tiếng ngợi ca tán thán, huynh đệ tôi cúi đầu biết ơn nhưng không cảm thấy tự hào vì ý thức rằng chúng tôi là thế hệ cháu con, tất cả những hùng lực mà chúng tôi có được là tiếp nhận từ chư Tôn Đức và tổ tiên tâm linh của mình. Mặc khác, chúng tôi cảm thấy đau thương không chỉ riêng cho hoàn cảnh mình đang đối diện, mà còn đau thương hơn khi nhìn thấy một vết nhơ đầu tiên in đậm trên trang sử Phật Giáo. Niềm đau bởi vết thương này biết đến bao giờ tan biến?
Tu Viện Bát Nhã 12h30’ ngày 27.9.2009
Vậy là qua một giờ các Sư cô xóm Mây Đầu Núi gặp nạn. Chúng tôi cũng bị bao vây nên không biết làm cách nào để có mặt bảo vệ cho những sư chị sư em của mình. Cầu nguyện ai đó đang đập phá chửi mắng, xin trong tâm còn chút từ bi, đừng có hành vi thô thiển xúc phạm nữ giới.
Tăng sinh bị trục xuất, ra đi
Những gì xảy ra ở Rừng Phương Bối lại xảy ra cho Mây Đầu Núi, chỉ khác một chuyện là các Sư cô chưa bị bắt lên xe trong khi một chiếc xe Bus chạy đến ngừng trước cổng. Cơm vừa nấu xong, dọn lên bàn ăn được vài muỗng thì tin dữ ập đến, chỉ kịp thu xếp y bát, giấy tờ tùy thân, tất cả sư chị sư em vào phòng khóa cửa ngồi xuống niệm Phật. Trưa nay các Sư cô nhịn đói. Khoảng chín thanh niên mặt áo mưa, bịt khẩu trang, tay cầm gậy gộc xông vào tầng dưới la hét hăm dọa: “ Các cô ra mau! các thầy bị đuổi đi hết rồi, không còn ai ở đây nữa đâu!”. Sư chị, sư em tôi vẫn ngồi yên, tiếng niệm Bồ Tát Quan Thế Âm vang cao vút tới mây nhưng tiếng đập phá càng thêm dữ dội. Họ dùng gậy gộc đập nát những khung cửa kính, tất cả vật dụng trong phòng cùng chung số phận. Họ vừa đập, vừa quát: “Chúng mày có ra không thì bảo?”, hết phòng này đến phòng khác, xong tầng dưới tiếp tầng trên, những người thanh niên này có ý thức được họ đang cậy sức mạnh nam nhi để áp chế nữ giới?
Khi xuống sân kiểm tra lại thấy thiếu sư em Công Nghiêm bị tai nạn không di chuyển được. Chúng tôi đến năn nỉ các chú (Công An) cho lên cõng sư em xuống. Nhìn hình ảnh sư chị cõng sư em xuống lầu thang lòng ai cũng bùi ngùi xúc động. Càng nhìn cành thấy tôi nghiệp cho các chú

Hoa Tình Thương nở trong bùn nhơ
ấy. Có một chú khoảng 50 tuổi, đầu đội mũ bảo hiểm, chân đi cà nhắc sau khi đập kính, bị đứt tay máu chẩy ròng ròng, đáng thương lắm! Thấy vậy, các sư cô chạy vào tủ thuốc đã bị phá tan tành, tìm ít bông băng, cồn sát trùng để băng bó cho chú. Nhìn vào đôi mắt chú, sư cô cảm thấy niềm xúc động mãnh liệt. Họ cảm nhận chúng tôi không thù oán họ, còn chăm sóc họ tận tình. Thật sự, trong chúng tôi không có kẻ thương người ghét, không nghĩ đến chuyện họ đã làm với mình mà chỉ thấy rằng đang có một người đang cần giúp đỡ mà thôi. Sau khi băng bó song, chú cúi đầu cảm ơn rồi đứng im một góc nhìn chị em các tu sinh đứng bên nhau trong mưa gió, mà không còn bạo động nữa,. Sau chúng tôi thấy chú lẳng lặng ra về. Những người khác tiếp tục lao vào la hét đập phá. Máu trên thân thể huynh đệ chúng tôi đã rướm ra, máu trên hai bàn tay của người đập phá tươm chảy, nỗi đau đớn trên thân thể gần giống nhau nhưng hai nỗi đau ấy lại cách xa: niềm thương, vô cảm.
Bước chân vội vã của những người phụ nữ từ xóm Rừng Phương Bối chạy lên, dồn dập gấp gáp như muốn hoàn tất việc tấn công các sư cô trong thời gian ngắn nhất. Bằng miệng lưỡi, họ chửi mắng, hò hét để uy hiếp tinh thần. Những căn phòng trong Mây Đầu Núi tiếp tục bị đập phá, vài máy vi tính nằm lăn lóc trong tàn phá của cơn bão si mê. Trước sự truy bức đe dọa của hàng loạt người hung bạo, các sư cô bị đánh bật ra sân không kịp lấy hành lý. Vài sư cô đi ngược lên cầu thang vào phòng lấy y áo cũng bị nhóm người này ngăn cản, xô đẩy xuống phía dưới.
Ngoài hiên nhóm người phụ nữ la hét xô đẩy các sư cô ra sân, bên trong các thanh niên đập phá. Văn phòng làm việc bị đập nát máy vi tính, nhúng nước máy in, két sắt cũng biến đi đâu mất. Một số dụng cụ may vá được các sư cô chuyển xuống dưới sân cũng bị những người phụ nữ lấy đi. Họ dồn các sư chị, sư em của chúng tôi ra hết ngoài sân, có người chưa kịp mang theo một thứ gì. Trời mưa lớn, không thể chịu đựng cái lạnh trong cơn mưa dầm nên các sư cô đi vào mái hiên thì họ xông vào xô các cô ra mưa, quăng hết túi xách ra ngoài.
Thời điểm này tại xóm Rừng Phương Bối, huynh đệ tôi ngồi với nhau thành hình tròn nhưng bị họ cắt chia thành mãnh vụn. Một thanh niên mặt áo ấm màu đen xông vào đánh các thầy tới tấp, ông dùng tay bóp cổ, cùng với số phụ nữ khác lôi các thầy lên xe. Thầy Pháp Nhàn bị một người cao to trong nhóm quăng lên mặt kính trước xe, thầy lăn xuống và bị quăng lên đến mấy lần.Thầy Pháp Sỹ vừa thoát ra từ những bàn tay hung dữ, chưa kịp ngồi xuống, một thanh niên khác tung nắm đấm vào miệng của thầy nhưng anh kịp dừng tay nên ra đòn nhẹ. Sau đó họ bắt thầy lên xe, khóa chặt cửa trước cho xe chạy. Trên chuyến xe này, ngồi bên cạnh các sư chú là một thanh niên có nét mặt nghiêm nghị lạnh lùng. Các sư chú hỏi anh là ai? Vì sao có mặt cùng lúc với chúng tôi trên xe để làm gì? Anh trả lời là công an thị xã Bảo Lộc. Nói xong, anh ra lệnh cho tài xế quay xe rẽ vào đường tắt tiến ra thị xã. Chú tài xế lưỡng lự không biết phải như thế nào khi biết mình không thể tiếp tay cho việc làm nhẫn tâm, chú cho xe dừng lại, mở cửa cho các thầy thoát ra ngoài. Chú tài xế nói với các thầy: “Con xin các thầy thông cảm, nghe công ty điều hành gọi xe vào đây để chở khách, khi vào đến nơi thì con mới biết các thầy đang gặp nạn, họ lừa con để dùng xe đuổi các thầy đi”. Sư chú hỏi thêm: “Biết vậy sao anh không chạy xe về, còn mở cửa xe để cho họ áp tải?”. Chú tài xế trả lời: “Con quay xe về không được, lúc đó con bị ép vì họ nói đây là chỉ thị của thị xã. Nhưng con thấy lúc đó các thầy có cưỡng lại cũng không được, tình trạng sẽ căng thẳng thêm, con chở các thầy ra ngoài đường để các thầy xuống xe thôi!”.
Từng chiếc Taxi chở huynh đệ tôi chạy ra cách tu viện không xa liền dừng lại cho chúng tôi xuống. Nhưng cũng có một vài Taxi sợ áp lực của công an nên chạy thẳng. Trên đường xuất hiện Cảnh Sát Giao Thông đang làm nhiệm vụ, có mặt rất nhiều thanh niên, họ không cho Taxi dừng lại. Những thầy nào nhảy từ trong xe ra liền bị nhóm thanh niên này nhào tới đánh đập, đạp xuống rãnh nước hai bên đường. Huynh đệ tôi vẫn cố gắng quay trở lại tu viện để bảo vệ nhau dù đang bị người khác rượt đuổi.
Mưa suốt cả ngày, thân thể huynh đệ tôi mệt nhoài, đuối sức. Chúng tôi nhìn nhau nhưng không đủ sức nói thêm lời nào. Trong ánh mắt thân thương, chúng tôi hiểu mình phải cố gắng kham nhẫn chịu đựng, dù ai đó nhẫn tâm bức hại thân mạng, dù kiệt sức ngã quỵ thì chấp nhận chết mà không bao giờ oán giận.
Gió lạnh mưa dầm, chúng tôi định vào quán phía bên kia đường mua một hộp bánh ăn lót dạ. Nhưng may sao, một cô gái đi xe gắn máy mang theo nhiều phong bánh chạy tới, cô nói: “Các thầy ăn tạm cho đỡ đói”, xong cô quay xe đi liền như sợ ai đó bắt gặp. Dáng dấp của cô gái này chúng tôi đã nhiều lần gặp khi cô có mặt tại tu viện. Lần đầu tiên là ngày 29.6.2009, cô là một trong những người tiên phong tấn công và chửi bới các thầy, y phục của cô không được kín đáo cho lắm. Khi tấn công lên thiền đường tăng xá nhìn thấy các thầy đắp y chấp nay niệm Phật, cô là người dang rộng cánh tay để ngăn cản lớp người hung dữ lao lên. Sau đó, có lẽ vì quá mệt nên cô ngồi xuống trước cửa lặng lẽ nhìn các thầy. Chúng tôi không hiểu sự thay đổi đột ngột về cách hành xử này, nhưng sự thật là cô đã khóc. Sáng nay cô có mặt trong y phục kính đáo hiền lành. Cô không tham gia tấn công chửi mắng mà chỉ yên lặng với nét buồn. Khi nhóm người lao vào đánh đập các thầy thì cô chạy vào can thiệp, mọi người kéo cô ra xa và cô là người duy nhất có biểu hiện che chở.
15h30’ huynh đệ tôi tập trung về xóm Mây Đầu Núi. Các sư cô chuẩn bị hành lý xách tay như sắp bị ai di chuyển đi đâu. Vào tới ni xá, chúng tôi giật mình khi nhìn thấy những căn phòng tan hoang đổ nát như vừa trải qua trận càn quét của quân Nguyên Mông mà lịch sử Việt Nam ghi lại.
Dưới bậc thềm, một thanh niên đang ngồi. Tôi nhận ra anh vì sáng nay anh có tham gia lôi kéo chúng tôi. Hỏi anh có mệt không, đói bụng không? Anh trả lời: “ Dạ mệt lắm, đói lắm!”. Chúng tôi đến gặp các sư cô đứng trú mưa dưới mái hiên xin một cái bánh trung thu lên mời anh ăn cho bớt đói, anh không dám nhận nhưng nở nụ cười rất hiền: “Dạ con không sao, để các thầy mang theo đi đường”. Mang theo đi đường? Vậy là tối nay chúng tôi phải rời Bát Nhã thật sao? Đi đâu? Về đâu? Những câu hỏi không thành lời gợi lên trong tâm tư. Chúng tôi ngồi với anh thật lâu, kể những câu chuyện vui vì biết anh đang khổ tâm.
Tưởng rằng sóng gió đi qua, chúng tôi có ý tưởng trở vào ni xá thu dọn những gì đổ nát, dù biết chắc mình không thể lưu lại nơi này. Tiếng chửi bới ngoài cổng xao lên. Nhóm người đó ùa vào bao vây ni xá, la ó, đưa mắt chăm chăm nhìn vào các sư anh lớn. Lúc này là 16h 05’. Một người đàn ông trong nhóm la lên: “Thằng Pháp Hội, thằng Pháp Sĩ, thằng Pháp Tụ là ba thằng cầm đầu. Bà con bắt ba thằng đầu xỏ này đi”. Bấy giờ họ đồng loạt nhằm vào các sư anh lớn của chúng tôi mà truy bắt. Thầy Pháp Sỹ không trú mưa dưới mái hiên như chúng tôi, thầy ngồi tựa lưng vào ghế đá ngoài sân. Nhìn ra, chúng tôi biết sư anh đang thấm mệt vì đói và lạnh. Tất cả chúng tôi cũng trong tình trạng đó. Nhiều đàn ông xông vào nơi thầy đang ngồi. Biết sư anh mình đang gặp nguy hiểm nên chúng tôi cùng lúc đi ra quay quanh che chắn. Anh chị em tôi đứng gần nhau, vì thế họ xông vào tạt nước dơ lên đầu. Họ lấy nước bùn trong chậu sen tạt lên chúng tôi xối xả. Một thanh niên leo lên tầng một múc nước mưa từ trên dội xuống đầu các sư cô, bên dưới có ngưới cầm cây đánh sư cô Đức Nguyên. Chúng tôi bị đánh lùi về vườn rau, y áo tay chân nhuộm màu bùn đất. Huynh đệ dồn lại thành một khối, lần này sư anh lớn đứng vào trong để các sư em nhỏ che chắn bên ngoài. Chiều tối dần về, trên trời cao những đám mây trắng tan biến đâu mất, mây đen cuồn cuộn phía xa.
Phần 5: Ra Đi Trong Đêm
Mọi việc ổn thỏa như thế nào đây? Thực tế, sự việc vẫn không có gì ổn thỏa, các thầy các sư cô vẫn bị cô lập, đứng chân đất đầu trần ở ngoài mưa lạnh. Nhóm người này vẫn chửi bới, canh chừng, khóa cổng Mây Đầu Núi, không cho các sư cô vào ni xá.
Khoảng 17h00’, Ban công an xã Đamb’ri lập một thông báo tại chỗ với nội dung: “Yêu cầu các (Phật tử) mở cổng cho các sư cô vào xóm”. Sau khi thông báo mở cổng được ban công an đọc lên thì ngược lại nhóm người này lấy dây điện buộc thêm vào cổng. Trời mưa, tối đen như mực, anh chị em tôi đứng ngoài trời rất lâu.
18h30’ các sư cô đành phải xách hành lý đi về xóm Bếp Lửa Hồng để tạm nghỉ qua đêm, còn các thầy đi bộ ra chùa Phước Huệ (Thị xã Bảo Lộc) trong tình trạng mệt lã, đói lạnh. Các thầy đi bộ trong đêm mưa bão, trên đường không có một chuyến xe. Huynh đệ tôi dìu dắt nhau trên con đường dài mười lăm cây số. Đây là đường độc đạo chạy ngang qua trụ sở UBND xã Đamb’ri đưa chúng tôi về sum họp dưới mái chùa Bát Nhã, và đêm nay cũng con đường này đưa chúng tôi rời xa mái chùa thân thương ấy.
Bát Nhã đến và đi như giấc mộng nhưng nỗi đau thương để lại ngàn đời…
«Chạnh thương cô Kiều như đời dân tộc
Lắm sắc tài sao quá truân chuyên?»
(Chế Lan Viên)
Phần 6: Bàn Tay Bồ Tát
Hàng loạt xe Taxi chở các thầy xóm Rừng Phương Bối ra khỏi tu viện Bát Nhã, trong đó có hai chiếc Taxi chở mười ba thầy đến thị xã Bảo Lộc thì chạy về hướng Tp. Hồ Chí Minh. Đến Đại Lào (cách đèo Bảo Lộc 2km) thì xe dừng lại, các thầy thoát ra khỏi xe. Đến 18h00’ các thầy tìm về chùa Phước Huệ, thị xã Bảo Lộc.

Dắt díu nhau rời bỏ Tu viện Bát Nhã
Trên con đường dài chúng tôi tiếp tục bước đi, mái chùa Bát Nhã khuất dần trong đêm tối. Một số sư chú vì kiệt sức không thể đi được nên thỉnh thoảng mây anh em dừng lại nghỉ chân bên lề đường. Khi đỡ mệt, huynh đệ tôi lại đi, đi về phía trước nhưng không biết về đâu. Các Sư chú nhỏ thì thầm với nhau: “Không lẽ mình phải ngủ ngoài đường trong cơn mưa gió?”. Điều này cũng có thể xảy ra, nhưng chúng tôi không tuyệt vọng. Huynh đệ vưa đi vưa niệm thâm danh hiệu Bồ Tát Quan Thế Âm, vì trong những lúc khó khăn khổ nạn chúng tôi thương niệm danh hiệu ngài nên có niêm tin tuyệt đôi vào sự che chở của ngài. Chúng tôi tin Chư Tôn Đưc không nỡ bỏ chúng tôi, các ngài sẽ dang rộng cánh tay cưu giúp.
“Bị ngươi dữ đuổi chạy
Rơi xuông núi Kim Cương
Niệm sưc mạnh Quan Âm
Không hao một mảy long
Bị oán tặc vây hãm
Câm đao thương sát hại
Niệm sưc mạnh Quan Âm
Oán tặc thây thương tình.”
(Kinh Sưc Mạnh Quan Âm)
Huynh đệ vượt qua một đoạn đương trong tình trạng đói lã, lạnh cóng, có nhiều thầy ngã bệnh. Điều mầu nhiệm đã xảy ra, lúc 21h 03’ nhiều Phật tử Bảo Lộc biết được tình hình nên đặt xe Bus đưa chúng tôi đến chùa Phước Huệ nghỉ qua đêm. Nêu không nhờ những chuyên xe Bus này, chắc chắn trên đường sẽ có nhiều thầy ngất xỉu vì đói lạnh. Con đường quanh co hẻo lánh, lác dác vài ngôi nhà nằm ẩn sau vươn cà phê. Bất chợt xe Bus dừng lại trước trụ sở UBND xã Đamb’ri, nhìn vào Ủy Ban chúng tôi thây có nhiều người mặc sẵn áo mưa từ bên trong vội vã chạy ra khóa cổng (?). Ủy Ban xã vơi huynh đệ tôi không xa lạ gì vì nơi đây chúng tôi thường được quan tâm đặc biệt. Bỗng nhiên hôm nay chúng tôi có cảm giác là lạ, biết đâu hai sư anh chúng tôi vẫn còn ngôi đó!
Ngồi kề tôi là một sư chú có trách nhiệm lo công việc cho đại chúng nên được sử dụng điện thoại di động. Tiếng chuông điện thoại reo vang! chúng tôi thực tập ba hơi thở theo ba hồi chuông điện thoại, tiếng chuông trong lúc này đây quý giá đến vô cùng, để ý hoàn toàn cả thân và tâm vào hơi thở khi nghe chuông, làm cho nhiều huynh đệ chúng tôi an tĩnh tinh thần sau một ngày sóng gió vồ vập. Bên kia đầu dây là phóng viên của một cơ quan báo chí hỏi về tình hình của tăng chúng. Sư chú trả lời mà dòng lệ tuôn trào vì sự việc xảy ra cho đệ huynh của mình quá tang thương, còn các sư anh lớn như thầy Pháp Hội, thầy Pháp Sỹ không biết đã bị công an đưa đi đâu, trong khi đó thì thầy Pháp Tụ bị mất tích trong đêm hôm mưa gió.
Nhưng may thay nhờ ân đức của liệt vị tổ sư, sự thương tưởng của quý phật tử và sự bảo bọc nhau trong tình đệ huynh, anh em chúng tôi đã ra đến chùa Phước Huệ bình an.
“Đêm nào ta trở về ngôi
Hồn thơ sẽ hết luân hồi thế gian
Một phen đã nín cung đàn
Nghĩ chi còn mất hơi tàn thanh âm!”

Chùa Phước Huệ, Bảo Lộc
Về tơi chùa Phươc Huệ, chúng tôi được Ôn Phước Huệ và Phật tử từ bi che chở. Trước những tấm lòng thương yêu, huynh đệ tôi cảm thấy ấm lại sau một ngày bị đánh đuổi nhọc nhằn. Ôn cho ăn mì gói, Ôn lấy quần áo của mình cho huynh đệ tôi thay. Các cô chú Phật tử đem áo ấm, bàn ủi vào ủi đồ ướt, một cách sấy quần áo, giúp các thầy bớt lạnh. Vì chúng tôi đông quá nên tạm thời nhiều huynh đệ vẫn giữ nguyên y phục thấm nước ngủ qua đêm. Những hình ảnh hỗn loạn, đánh đập, chửi măng trong ngày qua trở thành nỗi ám ảnh làm huynh đệ tôi không thể nào ngủ được, thêm một phần vì lo ngại cho tình trạng hai sư anh vừa bị các anh công an áp tải lúc chiều.
Bảo Lộc ngày 28.9.2009
Dưới sức ép của chính quyền địa phương: “Các sư cô phải dọn đồ rời khỏi tu viện Bát Nhã trước 5h sáng”. Vì vậy tại xóm Bếp Lửa Hồng lúc 4h00’, dù chưa hết mệt nhọc nhưng các sư cô đã thức dậy rất sớm để bàn bạc, giải pháp là mỗi người về thăm nhà từ một tuần đến một tháng, sau đó liên lạc với Tăng thân, khi có điều kiện thì tập hợp lại sau. Mọi người ghi tên, địa điểm để các sư cô đăng ký xe đi theo.
Lúc 5h00’ hai xóm Mây Đầu Núi và Bếp Lửa Hồng thu dọn những đồ còn lại sơ tán ra khỏi Bát Nhã, một số đồ mang theo, một số di chuyển bằng xe đến nơi an toàn nhờ người quen giữ giúp. Trong lúc này nhiều người lạ mặt xuất hiện, họ ngang nhiên chở chậu hoa, vào tăng xá ni xá lấy những vật dụng mang về nhà. Vài sư cô lên xóm Mây Đầu Núi và thiền đường Cánh Đại Bàng thu dọn đồ thì bị nhóm người này (đàn ông, phụ nữ) rượt đuổi hăm dọa. Lúc 9h Sư chú Đồng Thanh dẫn một nhóm người đi xuống Bếp Lửa Hồng. Khi thấy các Sư cô đang dọn đồ thì Sư chú quát: “Tụi bây đi khỏi chỗ này nhanh, chứ không tao chặt đứt chân!”. 10h xe tải vào chở đồ để đi gởi một số nơi, một chiếc xe chở thức ăn khô của xóm Mây Đầu Núi thì bị cướp giữa đường.
Đến trưa, phần lớn các thầy và các sư cô tập trung tại chùa Phước Huệ. Chư Tôn Đức từ Tp. Hồ Chí Minh (Hòa Thượng Thích Minh Nghĩa, Sư bà Tịnh Nguyện, Sư bà Tịnh Bích, và một Sư bà…) lên thăm huynh đệ chúng tôi.
13h30’ Chư Tôn Đức từ thành phố Đà Lạt xuống thăm, an ủi động viên. Ông Lành (Chủ Tịch Mặt Trận thị xã Bảo Lộc) phát biểu: “Sự việc xảy ra tại tu viện Bát Nhã là điều đáng tiếc, mong thầy trụ trì chùa Phước Huệ tiếp tục giúp đỡ, cưu mang các tu sinh”.
15h30’ quý Ôn ra về, sau đó chính quyền thị xã Bảo Lộc yêu cầu họp với Tăng thân và thông báo các tu sinh sắp xếp dọn đi càng sớm càng tốt. Đại diện chính quyền huyện Bảo Lâm đến chùa Phước Huệ kêu gọi các thầy cô về lại địa phương (họ kêu tới 3-4 lần), ngoài cổng chùa có khoảng mười anh công an túc trực làm nhiệm vụ.
Những khó khăn, bất công, bạo quyền luôn còn đó và nó luôn tồn tại dưới bất kì xã hội nào. Hằng ngày, hằng giờ, chính quyền địa phương tại Bảo Lộc cũng như ở nhiều tỉnh thành trong nước (Tây Ninh, Đồng Tháp, Bình Thuận, Ninh Thuận, Khánh Hòa, Hà Nội, v.v…) với nhiều hình thức trực tiếp, gián tiếp vận động, thuyết phục, gây nhiều áp lực tác động lên gia đình nhằm mục đích chia rẽ phân tán các thầy cô về địa phương.
Thực tế, có một vài sư chú và sư cô vì lý do trên nên không còn cách nào khác, đành xa lìa Tăng thân để theo gia đình về quê. Có một sư cô trước khi rời Phước Huệ để về Hà Nội đã khóc rất nhiều trước áp lực của người anh trai. Số đông huynh đệ tôi được ở lại nương tựa vào chùa Phước Huệ để tu tập trong thời gian rất hạn chế trong lúc chưa có một giải pháp thấu tình đạt lý! Một giải pháp cũng gọi là “thấu tình đạt lý” mà kết quả là vào ngày 27.9 chúng tôi bị đánh bật ra khỏi tu viện Bát Nhã. Những nguyện vọng chính đáng mà chúng tôi thỉnh nguyện nhiều lần vẫn chưa được đáp ứng trong lúc áp lực từ chính quyền ngày một gia tăng. Nhưng chúng tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi và tin tưởng vào những vị lãnh đạo đất nước, các vị sẽ nhìn lại để che chở cho những mầm non của đất nước mình.
Dù tình thế nhiều khó khăn, hiện tại huynh đệ vẫn được tu chung với nhau trong thời gian lưu trú tại chùa Phước Huệ, đây là một may mắn lớn. Chúng tôi biết chư Tôn Đức và Ôn Phước Huệ vì lòng thương tưởng đến con cháu mà chịu đựng rất nhiều khó khăn để che chở cho huynh đệ chúng tôi, được như thế này đã là nhiều lắm. Ân nghĩa này sâu nặng lắm. Dù gắng sức tu tập trọn cuộc đời chúng tôi vẫn không thể nào báo ơn hết được.

Hoa Tình Thương vẫn nở từ bùn nhơ
Tu viện Bát Nhã đi vào huyền thoại. Chùa Phước Huệ hiện thân như con thuyền của một vị Bồ Tát lướt trên sóng gió thế gian để cứu độ chúng tôi. Chư Tôn Đức tỉnh Lâm Đồng, Chư Tôn Đức tỉnh Bình Định, quí thầy cô trường Trung Cấp Phật Học thành phố Đà Lạt và nhiều ân nhân Phật tử khắp nơi đang tieếp nối những cánh tay của đức Bồ Tát Quan Thế Âm trong hạnh nguyện mắt thương nhìn thế gian. Nhờ vậy huynh đệ tôi được tiếp thêm nguồn năng lượng tâm linh để vượt qua nhiều khó khăn đang ập tới.
“Trí phương tiện quảng đại
Đầy đủ sức thần thông
Mười phương trong các cỏi
Không đâu không hiện thân”.
(Kinh Sức Mạnh Quan Âm)
Người ta có thể dùng quyền lực để truy bức, đàn áp, đánh đuổi chúng tôi ra khỏi Bát Nhã hay bất cứ nơi nào trong đất nước, nhưng không thể dùng quyền lực bắt chúng tôi phải từ bỏ tình huynh đệ, từ bỏ lý tưởng xuất gia mà chúng tôi đã chọn. Vì lý tưởng và tình huynh đệ là sự sống của chúng tôi. Người ta có thể dùng bàn tay để che lấp sự thật nhưng không thể che lấp được bầu trời.
Những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng trong những ngày qua vẫn còn nhiều điều chưa kể!…
(Vụ việc vẫn còn tiếp diễn)
_____________________________________________________________________
(1) Vũ Thư Hiên sinh ngày 18 tháng 10 năm 1933 tại Hà Nội, trong một gia đình mà cha là Vũ Ðình Huỳnh và mẹ là Phạm Thị Tề đều là thành viên của tổ chức Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội, tiền thân của Đảng Cộng Sản Đông Dương. Ông thuở nhỏ đi học, lớn lên đi ca hát, đóng kịch trong một đội Tuyên truyền xung phong (năm 1946); Đi bộ đội (1949); Công tác Điện ảnh (1953); đi học viết kịch bản điện ảnh tại Liên Xô (1954-1959), làm việc cho Xưởng phim Việt Nam tại Hà Nội (1959), biên tập viên và phóng viên báo ảnh Việt Nam (1960).Năm 1967, ông bị bắt sau cha là ông Vũ Ðình Huỳnh hai tháng, trong vụ án được gọi là “vụ nhóm xét lại chống Ðảng”. Ông bị giam 9 năm, trong đó bị giam trong xà lim cá nhân bốn năm rưỡi, qua các nhà tù Hỏa Lò, Bất Bạt (Sơn Tây), Tân Lập (Phú Thọ).Ông làm công nhân cao su (1977), làm kỹ thuật hóa (1979), làm kinh doanh (1991). Ộng là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1990. Năm 1993 Vũ Thư Hiên được đi sang Nga với tư cách phiên dịch cho một công ty thương mại. Ông vận động để được ở lại, làm đại diện cho công ty. Trong khi làm việc ông bắt đầu viết cuốn hồi ký “Ðêm giữa ban ngày” về chín năm bị giam cầm, trong đó ông muốn chia sẻ với người đọc những điều suy ngẫm về mô hình nhà nước chuyên chính vô sản. Ðến cuối năm 1995, thấy không thể ở Nga lâu hơn nữa, ông tìm cách qua Ba Lan. Ðến cuối năm 1996,, sau một chuyến đi Paris, trở về Ba Lan ông được mật báo về tình hình nguy hiểm có thể xảy ra cho ông nếu nấn ná ở lại nước này để hoàn thành cuốn hồi ký. Do đó Vũ Thư Hiên quyết định qua tỵ nạn tại Pháp. Tại đây, ông đã hoàn thành tập hồi ký “Ðêm giữa ban ngày”, được xuất bản vào tháng 4/1997. (theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia)
(2) Arthur Koestler, sinh tại Budapest, nước Hung Gia Lợi, năm 1905, lớn lên học tại Áo về ngành báo chí. Ông tự học và biết nhiều ngoại ngữ (Anh, Đức và Pháp ngữ), và trở nên một nhà văn, một nhà báo có khuynh hướng thiên tả khá nổi tiếng. Năm 1931 ông gia nhập đảng Cộng Sản Đức, hoạt động sát cánh với nhiều nhà văn nổi tiếng khác như Johannes Becher, Hanns Eisler, Bertolt Brecht. Ông cũng từng sang Tây Ban Nha chiến đấu chống tướng Franco. Năm 1938, ông thất vọng hoàn toàn với chủ nghĩa Cộng Sản, xin ra khỏi đảng Cộng Sản Đức. Đến năm 1940, ông viết và cho ra đời cuốn “Darkness at Noon” , chỉ trích chế độ độc tài chuyên chế, nhất là những vụ thanh trừng bên Nga dưới thời Stalin. Cuốn sách này, khởi thủy được viết bằng tiếng Hung Gia Lợi, sau được dịch sang tiếng Anh, và tiếng Pháp (dưới tên là “Le Zéro et l’Infini”) đã đưa ngay Koestler lên đài danh vọng khắp Âu Châu. “The Yogi and the Commissar”(tạm dịch Nhà Tu và ông Cán bộ) là một cuốn sách khác, được ông cho ra đời năm 1945. Ông nhập quốc tịch Anh và được nữ hoàng Anh phong tước CBE (Commander of the British Empire). Năm 1976, ông mắc chứng bệnh Parkinson. Ba năm sau, ông lại biết mình bị lao máu đến hồi tuyệt vọng. Năm 1983, Arthur Koestler đã dùng độc dược tự kết liễu đời mình tại Luân Đôn. Cynthia Koestler, người vợ cuối đời của ông cũng tự sát theo chồng.
_______________________________________________
Tháng 10 năm 2011

Cám ơn anh đã gửi cập nhật website của anh với bài “Đêm Giữa Ban Ngày” như một trong rất nhiều hiện tượng bất thường một cách bi thảm đang xãy ra trên quê hương chúng ta.
Có phải vì vậy mà Trịnh Công Sơn đã phải la lên với mọi người: “Có điều gì gần như niềm tuyệt vọng …”?
Thưa ông Đào Viên!
Cháu đã có dịp lên tu viện Bát Nhã hồi đầu tháng 10/2008 dự 1 khóa tu tập 2 ngày, cháu thật hạnh phúc được nhìn thấy tận mắt sự tu tập tinh tấn và nhẹ nhàng của quý sư thầy và sư cô. Cháu có một kỷ niệm tại đây, là buổi sáng sớm khi đại chúng cùng quý thầy cô ngồi chung tụng kinh sớm. Khi bài “Bát Nhã Tâm Kinh” được xướng lên, lần đầu tiên cháu đã bật khóc, vì hạnh phúc, dù trước đó cháu đã đọc kinh này vài lần.
Sau khi sự kiện Bát Nhã xảy ra và các quý thầy cô rời chùa Phước Huệ thì họ đi về nhiều nơi khác nhau. Tết vừa rồi cháu có đến thăm chùa Từ Đức tại Cam Ranh, Khánh Hòa vì quê cháu ở Nha Trang. Chùa Từ Đức do thầy Giác Viên trụ trì và thầy cũng là một trong những sư trưởng tại Bát Nhã. Cháu hỏi thăm vài thầy trẻ từ Bát Nhã về và các thầy cho biết là vẫn tiếp tục tu tập bình thường. Thưa ông, không khí tu tập tại Từ Đức vẫn giữ được tinh thần như tại Bát Nhã. Hôm đó thầy Giác Viên cũng đã có một pháp thoại đầu xuân thú vị với khoảng 20 Phật tử ở Khánh Hòa.
Cháu xin chia sẻ với ông vài dòng về tình hình hiện thời, mong ông yên lòng vì mọi người ở Việt Nam vẫn kiên định, và tiếp tục tu tập dù ngoại cảnh có thế nào.
Trân trọng.
Rất cám ơn ông bạn đã cho thêm tin tức về tình trạng hiện thời của các tăng/ni sinh tu viện Bát Nhã.
Tôi cũng rất tin tưởng ở lòng kiên trì giữ vững lòng tin vào Tam Bảo của các tăng/ni sinh và hiểu rằng chỉ có lòng Thương mới đem lại Hạnh phúc cho đời.
ĐV
Tình cờ tôi đọc dược bài này, xong thấy phẫn uất quá. Trước tới giờ chỉ nghe nói Bát Nhã này nọ nay mới biết sự thật . Tôi càng thấm hơn câu: Hoa sen mọc lên từ bùn lầy . Và bùn lầy là tố chất để tạo ra hương sen thơm mát mà không tanh mùi bùn. Điều đó chỉ có thể đúng cho nhưng nhà Tu hành chân chính mà thôi, không có ai khác.
Cám ơn bạn HoangStar đã bỏ công và thì giờ vào thăm Vườn Đào và chia sẻ ý nghĩ về những chuyện xẩy ra tại tu viện Bát Nhã, Lâm Đồng. Như bạn đã thấy đây là một cuộc đàn áp dã man của chính quyền thuê du côn du kề đánh đập tu sinh đuổi họ ra khỏi tự viện (ném đá dấu tay), nhưng nói là đó là chuyện nội bộ của Phật giáo.
Nguyên nhân của chuyện này thực ra là khi Thiền sư Thích Nhất Hạnh về Việt Nam hoằng pháp (hai lần) đã có những Pháp từ và những đề nghị với chính quyền nên cải cách vệc đối xử với tôn giáo, đã làm cho chính quyền rất bất mãn. Không mấy ai biết rõ chuyện này cho đến khi tổ chức Wikileaks – chuyên dò rỉ những chuyện bí mật của cac chính quyền trên thế giới – phơi bầy tất cả sự thật họ tìm thấy trong những hồ sơ mật của Đại sứ quán Hoa kỳ tại Việt Nam.
ĐV
Thật là Kinh khủng, Không biết sự thật thế nào.
Cám ơn bạn HoangStar đã vào đọc bài Đêm Giữa Ban Ngày.
Bạn không biết thực hư thế nào ư?
Bạn hãy vào đọc tiếp bài Hậu Đêm Giữa Ban Ngày →
để thấy rõ thực hư, qua sự tiết lộ của Tòa Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam về biến cố Bát Nhã.
ĐV