UN 194, một khối u khó trị


 

                                               We don’t want to delegitimize Israel.
                                               We want to legitimize ourselves

—- Mamoud Abbas.

Đào Viên

1. UN 194 là gì?

Khẩu hiệu UN194 của Palestine

Đó là khẩu hiệu của dân Palestine muốn có được một chân trong Liên Hiệp Quốc (LHQ), được thế giới công nhận như là quốc gia thứ 194 trong cộng đồng các quốc gia trên thế giới. Palestine xin vào Liên Hiệp Quốc đã đem lại một chuyện nhức đầu khó xử cho nhiều quốc gia, kể cả và nhất là Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, có thể gọi là một khối u trên đầu, rất khó trị.

2. Chúng ta sẽ đến LHQ

Ông Mamoud Abbas

Ngày16 tháng 9, 2011, ông Mamoud Abbas(1), 76 tuổi, Chủ tịch Cơ quan Quản trị Palestine (President of the Palestinian Authority) hậu thân của Tổ chức Giải phóng Palestine (Palestine Liberation Organization, viết tắt là PLO của cố Chủ tịch Yasser Arafat) đả lên đài truyền thanh và truyền hình, tại Ramallah,  West Bank, nói với 4 triệu dân nghèo khổ Palestine(2) và phóng viên thông tấn xã ngoại quốc:

Chúng ta cần phải được gia nhập Liên Hiệp Quốc như là một thành viên đầy đủ. Chúng ta cần phải có một quốc gia, một chỗ ngồi trong Liên Hiệp Quốc”. Ông nói thêm : “Chúng ta sẽ đến trước Hội Đông Bảo An Liên Hiệp Quốc đòi việc này”.

Lời tuyên bố hùng hồn trên đây, cùng với những lời hoan hô như sấm dậy của những quan chức chính quy ền Palestine và khách khứa được mời đến, đã được đài truyền hình chính thức Palestine TV của chính phủ và trên đài truyền hình  Al-Jazeera phát sóng cho cả vùng Trung Đông được biết.

Dân chúng phất cờ Palestine

Bên ngoài, hàng trăm ngàn người Palestine tu tập tại công trường Arafat, nghe tới đây, đồng thanh hoan hô ông Abbas(1) , lớn tiếng gọi tên bí danh khi ông còn trẻ tham gia cuộc chiến chống Do Thái: “Abu Mazen! Abu Mazen!”, vừa đi vừa phất cờ Palestine.

Ông Abbas(1)  nói rằng Palestine đòi hỏi gia nhập Liên Hiệp Quôc là diều vạn bất đắc dĩ. Điều đình với Do Thái vẫn là thượng sách, cả dù Palestine có được nhận vào LHQ đi chăng nữa, Ông nói: “Ưu tiên số một, số hai, số ba của tôi đều là điều đình. Cuộc tranh chấp không thể giải quyết bằng cách nào khác. Dù bất cứ điều gì xẩy ra tại Liên Hiệp Quốc, chúng tôi đều phải trở về bàn hội nghị”.

Về chuyện trở về bàn hôi nghị, phía Palestine có điều kiên để hai bên có thể trực tiếp thảo luận: Do Thái cần phải ngưng ngay việc xây cất những khu gia cư Do thái trên phần đất của ngưới Palestine tại West Bank và Jerusalem. Điều này Do Thái không chấp nhận. Ngược lại Do Thái nó rằng sẵn sàng nói chuyện không điều kiện tiên quyết nhưng  muốn Palestine phải công nhận Israel là một quốc gia của dân Do Thái, Palestine không chịu.

Ông Abbas(1) than phiền: “Một số người Do Thái cho việc chúng tôi làm (đến Liên Hiệp Quc) là đơn phương độc mã. Có gì là đơn phưong khi chúng tôi nói trước 193 quốc gia, than phiền là người Palestine chúng tôi đã bị ngoại nhân chiếm đóng cả 63 năm nay! Chúng tôi không muốn cô lập nước Israel mà chỉ muốn sống chumg hòa bình với họ. Ông nói thêm: “Chúng tôi đâu muốn bất hợp pháp hóa nước Do Thái.Chúng tôi chỉ muốn hợp pháp hoá nước chúng tôi mà thôi”.

Khắp nơi trên các thi trấn nhỏ hẹp, trong các quán cà phê, cửa hàng tạp hóa, từ West Bank tới Gaza, nhiều người Palestine nghe ông Abbas(1)  nói, có người sáng mắt lên vì hy vọng, nhưng cũng có người lắc đầu bỏ đi thất vọng vì họ biết chắc chắn Ho Kỳ sẽ dùng quyền phủ quyết mà ngăn chặn, như họ đã làm nhiều lần rồi để giúp Do Thái.

***

 3. Trước ngày Khai mạc Đại Hội Đồng LHQ

Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc

Ngày thứ Bẩy, trước khi lên máy bay sang Nữu Ước tham dự Đại Hội Đồng LHQ (United Nations General Assembly), ông Nabil Shaath, phát ngôn viên phái đoàn Palestine đã nói với các phóng viên nhà báo là phái đoàn Palestine, mặc dầu đã biết là Hoa Kỳ sẽ dùng quyền phủ quyết của mình để ngăn chặn Hội Đồng Bảo An (Security Council) LHQ bỏ phiếu chấp thuận Palestine là một quốc gia độc lập, và cũng biết rằng Do Thái đe dọa sẽ trả đũa, nhưng vẫn tiến tới việc nộp đơn vào LHQ. Ông cũng nghĩ là tình hình Trung Đông, với những xáo trộn bất ngờ trong thế giới Ả Rập, chung quanh Do Thái, sẽ làm mọi chính phủ liên quan phải suy nghĩ.

Ông nói: “Nếu tôi là Tổng thống Obama hay ông Chủ tịch Israel, tôi sẽ phải tự hỏi những gì đang xẩy ra trong vùng đây?  Nhất là ông Netanyahu, ông là người thực tế, ông sẽ phải suy tính lại

Chính phủ Hoa kỳ và những nnước Tây Âu, không muốn phải đối mặt với sự việc Palestine nộp đơn xin vào LHQ, bởi vì chắc chắn đại đa số 163 nước thành viên Đại Hội Đồng LHQ sẽ ủng hộ Palestine. Trước ngày ông Abbas(1)  đến LHQ, họ đã tìm mọi cách để ngăn ngừa sự việc. Hoa kỳ và Liên Minh Hoa Kỳ-Anh-Nga-và LHQ – gọi là Quartet hay là Tứ trụ – đã đưa ra môt tuyên ngôn đồng thời với đơn xin vào LHQ của Palestine, như là một căn bản mới cho hai bên Israel-Palestine trở lại hòa đàm.

Ông Tony Blair, cựu thủ tướng Anh, bạn thân của Cựu Tổng Thống Goa Kỳ George Bush, tìm cách thuyết phục phái đoàn Palestine đừng xin vào LHQ nữa. Ông Shaath trợn mắt ngạc nhiên. Ông nói: “Với tài liệu này mà họ thuyết phục được Chủ tịch Abbas(1)  không đến nữa à? Ông Blair không có vẻ như là một người trung gian không thiên vị. Ông ta hành xử như là một nhà ngoại giao Do Thái”

Ông Nabil Shaath

Phái đoàn của ông Shaath đã chuẩn bị một xấp tài liệu 35 trang mà ông có ý định sẽ phân phát cho tất cả mọi phái đoàn tham dự lễ khai mạc LHQ. Tài liệu này có tên là: “Hãy Công Nhận Palestine. Đó chính là đầu tư vào nền Hòa Bình” (Recognizing Palestine: An investment in Peace). Tài liệu này đưa ra 4 lý do khiến Palestine đã phải chọn con đường này: Một là Israel tìm cách phá hòa đàm. Hai là trách nhiệm của quốc tế đối với Palestine. Ba là Israel tiếp tục xây cất thêm khu gia cư cho người Do Thái trên đất của người Palestine, và.Bốn là manh tâm của Do Thái khuyếch trương sang phía Đông Jerusalem là nơi được coi là thủ đô tương lai của nước Palestine.

Trong khi nói chuyện với mọi người, ông Shaath tỏ ý quan ngại nhiều nhất đến những khu gia cư Do Thái đang tiếp tục xây cất tại West Bank, đất của Palestine. Ông cho rằng tuyên ngôn của Tứ trụ và ông Tony Blair chẳng đả động đến chuyện xây cất bất hợp pháp này mà chỉ nói chung chung đến:  “những sự thay đổi dân cư khác trước và tình thế mới trên mặt đất”. Rõ ràng là họ không muốn làm mất lòng Israel. Ông nói: “Ông Netanyuahu không muốn mất một đồng nào. Ông không muốn đổi đất đai mà chỉ muốn có tất cả được “free”.

Ông Thủ tướng Israel, ông Netanyahu đã nói trước rằng Palestine hãy nên bỏ cái ý định vô ích ấy đi và Do thái sẽ rộng lượng trong bàn hội nghị.

***

4. Những chọn lựa khắt khe

Xin gia nhập LHQ nghe có vẻ dễ dàng với mọi người, mọi quốc gia, nhưng đối với Palestine lại là một chuyện vô vàn khó khăn. Lưỡi gươm Damoclès – quyền phủ quyết của Hoa Kỳ – đang treo trên đầu, thì ông Abbas(1)  làm gì được. Lúc này chuyện ấy không thể làm được.

Đã biết vậy tại sao ông Abbas(1)  vẫn nhất định sang LHQ nộp đơn xin Palestine là một thành viên của tổ chức quốt tế này? Bởi vì hiện nay dó là chọn lựa đỡ xấu nhất, và cũng có thể là một chọn lưa khôn ngoan trong lúc này. Những chọn lưa kia là những gì?

Trở lại hòa đàm với Do thái ư? Vô ích mà thôi. Họ đâu có muốn nghiêm chỉnh nói chuyện để đi đến một giải pháp hòa bình và công bằng cho cả đôi bên. Ông Netanyahu chỉ muốn câu giờ. Chính sách của ông là không làm gì hết trong khi ấy cứ tiếp tục xây cất thêm khu gia cư cho dân Do thái ở trên phần đất của dân Palestine, bất chấp lời phản đối của chúng tôi và cả ngay lời kêu gọi của Tổng thống Hoa kỳ, ông Obama nữa.

Trở lại đối kháng võ trang bạo động với Do Thái ư? Sau hai cuộc nổi dậy võ trang chống Do Thái những năm 1993 và 2000, người Palestine đã thấy bị thiệt thòi hơn. Quân đội Do thái, trang bị bằng những võ khí tối tân của Hoa kỳ, làm chủ tình hình cả ba mặt: thủy, lục và không, đã tàn phá nhà cửa , dinh thự, hạ tầng cơ sở, giết hại và bắt đi cả chục ngàn người Palestine. Quân đội Do thái đến chiếm cứ, đặt các chốt canh, kiểm soát ngặt nghèo sự đi lại của dân Palestine mà chẳng ai làm gì được. Mới đây, một  nghị quyết do những nước Ả rập anh em đưa ra trước Hội đồng Bảo An LHQ, tố cáo hành động chiếm đóng và lấn đất của Israel, đã bị Hoa Kỳ phủ quyết. Hết sức thất vọng!

Cầu mong sự hỗ trợ giúp đỡ của Liên đoàn Ả Rập là một Tổ chức Liên minh các nước Ả rập chống Do thái ư? Nội bộ họ không thống nhất đường lối, nhiều nước còn kiêng nể Hoa Kỳ và Israel – hẳn họ còn nhớ đã từng bị Do thái đánh tan nát trong trận chiến 6 ngày năm 1967 – thì còn mong chờ được bao nhiêu.

Chỉ còn chọn lựa cuối cùng là đầu hàng Do thái, trông mong ở sự rộng lượng của Do Thái hòng vớt vát lại được những gì còn lại. Chọn lựa này không thể chấp nhận được.

Mang vấn đề ra trước LHQ may ra ông Abbas(1)  có thể phá vỡ tình trạng bế tắc hiện nay.

***

5. Căn bệnh “Thân Bất Do Kỷ”.

Nhìn một cách tổng quát Palestine có thể coi như một con bệnh gần như hết thuốc chữa. Căn bệnh này có tên là “thân bất do kỷ”, có nghĩa là mình không làm chủ được mình, mình hoàn toàn phụ thuộc vào – nếu không phải là bị khống chế bởi – người ngoài.

Trụ sở Hội Quốc Liên tại Genève

Ngay từ thủa sơ sinh, Palestine đã rất yếu đuối què quặt. Toàn thể vùng Palestine, sau Đệ Nhất Thế Chiến, đã được Hội Quốc Liên (Société des Nations, có trụ sở tại Geneva, Thụy sĩ) – tiền thân của LHQ, trụ sợ đặt tại Nữu Ước, Hoa Kỳ – giao cho Anh Quốc quản trị. Sau khi Đệ Nhị Thế Chiến chấm dứt, với cuộc bức hại cả triệu người Do Thái bởi chế độ Đức Quốc Xã – gọi là Holocaust – chính phủ Anh đã tỏ ý muốn chấm dứt vai trò cai quản vùng đất Palestine, một vùng gần như sa mạc, có ít người ở. Phần lớn là những người Ả Rập Sunni, nhưng đã có nhiều người Do Thái tứ phương kéo về phần đất mà họ tin là của tổ tiên ông cha để lại. Từ đó cuộc tranh chấp Do Thái Ả Rập bắt đầu.

Năm 1947 cuộc tranh chấp này được đem ra LHQ thảo luận. Tháng Mười một năm ấy, 57 quốc gia tại LHQ đã bỏ phiếu chia phần đất này thành hai quốc gia sống bên nhau. Cuộc bỏ phiếu cần hai phần ba tổng số phiếu mới được coi là hợp lệ. Kết quả đếm ra được 33 quốc gia bỏ phiếu thuận, 13 phiếu chống, 10 phiếu trắng và một quốc gia vắng mặt. Những nhà lãnh đạo Do Thái đến tham dự phiên họp, chấp nhận đề nghị của LHQ, trong khi các nước Ả rập cùng Hội đồng Tối Cao Ả Rập tham dự phiên họp đã không đồng ý, từ chối đề nghị này.

Ngay sau đó, một cuộc nội chiến Do thái-Ả rập đã diễn ra. Bẩy trăm ngàn người Ả Rập đã bị đuổi ra khỏi xứ, không còn hy vọng trở về. Cuộc chiến được người Do thái gọi là cuộc chiến dành độc lập bởi vì người Do Thái ngay khi đó chính thức thành lập ra nước Israel năm 1948, một

Quốc kỳ Israel với ngôi sao David

nước độc lập, đặt thủ đô tại Tel Aviv. Trong cuộc chiến, nước Israel đã chiếm được 26% đất đai vùng đất Palestine quản trị bởi Anh Quốc trước đây. Jordan, một nước Ả rập tham đự cuộc chiến tiến chiếm vùng đất bây giờ gọi là West Bank. Ai Cập, một nước Ả rập tham chiến khác chiếm lấy vùng đất bây giờ gọi là Gaza.

Cuộc chiến tạm ngưng đầu năm 1949, để hai bên chấn chỉnh lại hàng ngũ nội bộ, cho đến năm 1967.

Về phần nước Israel, những người Do thái tản mác khắp năm châu bốn biển, từ Nga La Tư, Âu châu, Hoa Kỳ, Bắc phi… đã hào hứng kéo nhau về tổ quốc mới, quyết tâm cùng nhau xây dựng nên một quốc gia hùng mạnh sẵn sàng đối phó với những nước Ả rập vây quanh, không thiện cảm với mình.

Công cuộc đấu tranh dành độc lập và xây dựng quốc gia của người Do thái đã là một tấm gương sáng cho những dân tộc khác.

Vế phương diện chính trị, người Do thái đến từ nhiều nước khác nhau, hấp thụ nhiều hệ phái, tư tưởng chính trị xã hội khác nhau – từ cực tả đến cực hữu, từ cộng sản, xã hội chủ nghĩa đến dân chủ đa nguyên –   trải nghiệm nhiều thể chế chính trị khác nhau, nhưng khi về đến Israel, họ đã dẹp bỏ được những ý kiến, tư tưởng, ý thức hệ bất đồng, tìm ra được những điểm tốt của mọi chế độ, để thành lập một chính phủ đoàn kết, một nền kinh tế hữu hiệu và một quân đội hùng mạnh sẵn sàng giữ vững nền độc lập.

Người Do Thái đã làm được việc này vì họ có đầy đủ yếu tố thành công.

Dân Do thái đã nổi tiếng rất thông minh, dù bất cứ ở đâu, tản mác trên nhiều quốc gia, họ đều đạt đưọc rất những thành quả tốt đẹp. Bất cứ ở đâu, sống tại nước nào, chế độ chính trị nào, người Do thái đều giữ vững được lòng tin vào tôn giáo của mình – Do thái giáo – không bỏ đạo, không cải đạo, không chạy theo những dụ dỗ hay dọa nạt từ những vị chủ chăn các tôn giáo khác, mà giữ được cái “bản lai diện mục” chung là người Do thái, theo Do thái giáo. Có lẽ đây là yếu tố quan trọng nhất của sự thành công của họ.

Đời sống trong Kibbutz Israel

Người Do thái nói chung có tinh thần rộng rãi, biết đón tiếp nhiều tư tưởng, ý kiến khác nhau, đem lại lợi ích cho mình. Đây là một thí dụ:  Israel là một mảnh đất khô cằn, chẳng có gì là phì nhiêu như đồng bằng sông Cửu Long, Nam Việt với cánh đồng xanh tắp. Họ đã ra công tổ chức đội ngũ thành những hợp tác xã canh nông cộng đồng, gọi là “kibbutz, phỏng theo “Ba Lê Công Xã” (la commune de Paris) của chủ nghĩa Xã hội, đồng lao canh tác, đồng hòa, đồng phân, đem lại đầy đủ nông phẩm cần thiết cho người dân. Họ đã biết dùng cái hay của chủ nghĩa xã hội, tinh thần lục hòa của Phật giáo.

Với tài trí của người Do thái khắp nơi trở về, họ công nghiệp hóa quốc gia, lập ra những nhà máy kỹ nghệ tối tân, nâng cao phẩm chất đời sống người dân.  Nền kinh tế Israel(2) đã gia tăng nhanh chóng, quốc gia phồn thịnh, khiến dân Israel có được một mức sống cao nhất trong vùng.

Những lãnh tụ Israel cũng như dân Do thái khắp nơi, đều biết rằng, nếu phải đơn phương đối phó với cả khối Ả rập vùng Trung Đông, thì sẽ nguy hiểm. Họ phải dựa vào Ho Kỳ là cường quốc mạmh nhất bấy giờ. Kiều dân Do thái ở Hoa Kỳ, không về Israel, đã nhanh chóng trở nên một lực lượng chính trị rất đáng kể, với những cảm tình viên gốc Do thái trong cả ba ngành Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp, và nhũng tổ chức chính trị ngoại biên làm “lobby” hậu thuẫn cho Israel.

Như vậy người Do thái ở trong nước Israel cũng như ở hải ngoại Hoa kỳ, họ đều coi nhau như cùng một nhà, đúng là “khúc ruột ngàn dặm” đích thực, không dối trá.

Chỉ trong hai mươi năm, sau cuộc chiến dành Độc Lập, Israel đã trở thành một cường quốc miền Trung Đông. Thế giới còn đồn đại là Israel đã trở thành một cường quốc nguyên tử, gia nhập cái “club” hội quốc gia nguyên tử gồm có Hoa Kỳ, Pháp, Anh,Trung Hoa, Nga, Ấn Độ, Pakistan và Bắc Hàn. Khác với những nước kia, Israel không công nhận cũng như không cải chính tin này, mà để mập mờ ai muốn hiểu sao thì hiểu, một tính toán để đối phó với thế giới Hồi giáo nhất là nước Ba Tư (Iran).

Tháng Sáu năm 1967, một cuộc chiến tranh chớp nhoáng Do thái Ả rập đã lại xẩy ra. Chỉ trong 6 ngày, không quân Do thái, với phi cơ Hoa kỳ, đã phá toàn bộ lực lượng không quân các ước Ả rập. Lục quân Do thái đã chiếm lại tất cả vùng đất Palestine, đẩy lui quân đội Jordan khỏi West Bank và Ai cập khỏi Gaza.

Chỉ bẩy tám triệu dân (một phần mười dân số Việt Nam) Do thái với những tướng lãnh có chiến tích oai hùng khiến lân bang phải kiềng nể, với những chính khách vì nước vì dân, những khoa học gia (6 người) đoạt giải Nobel và những lãnh tụ kinh bang tế thế đưa Israel thành một quốc gia dân chủ giầu có, dân được pháp luật bảo vệ mà sao không thấy họ nói họ là “đỉnh cao trí tuệ của loài người”?.  Nếu có cũng chẳng ai có thể dị nghị.

Người Do thái và khu gia cư trên West Bank

Tiếp theo đó, người Do thái bắt đầu chính sách mở rộng lãnh thổ bằng cách xây cất những chung cư cho dân Do thái trên những phần đất của người Palestine, rồi cho di dân Do thái đến ở, mặc nhiên coi như lãnh thổ của Israel, mặc dầu không được quốc tế công nhận. Họ làm như vậy để đặt người Palestine và quốc tế trước một sự việc đã rồi, có lợi cho họ về sau trong mọi cuộc thương thuyết hòa bình, nếu có sau này.

***

Kể từ đó Palestine đã mắc phải căn bệnh trầm kha “thân bất do kỷ”, không kiểm soát được tương lai của chính mình, phải để ngoại nhân áp chế.

Ngoại nhân là ai? Thứ nhất và chính yếu nhất là Israel. Israel chính nó không phải là một nước lớn về phương diện đất đai và dân số. Thế nhưng lại là một quốc gia mạnh nhất vùng Trung Đông về quân sự, kinh tế và chánh trị.

Sau cuộc chiến 1967, người Do Thái đã chiếm đóng toàn thể lãnh thổ của Palestine, kể cả West Bank và Gaza. Năm 2005. thủ tướng Israel là ông Ariel Sharon đã lấy quyết định chiến lược rút lui khỏi Gaza, lúc đó đã được tổ chức Hamas, chống Do thái cực đoan, kiểm soát. Tuy nhiên ông đã cho phá nát phi trường độc nhất của người Palestine tại đây, phong tỏa toàn bộ giải Gaza, cả ba đường hải lục không, nội bất xuất, ngoại bất nhập.

Như thế có nghĩa là Do Thái đã giám sát tất cả mọi hành động của dân Palestine, kiểm soát mọi hoạt động kinh tế, buôn bán xuất nhập trong lãnh thổ West Bank của người Palestine. Do Thái đặt nhiều chốt canh kiểm soát giấy tờ của dân Palestine, đi lại trong vùng hay đi ra nước ngoài làm việc, kiếm ăn. Không quân do Thái kiểm soát toàn thể bầu trời Palestine. Bờ biển Palestine là bờ biển Gaza, đã bị Thủy quân Do Thái tuần tiễu kiểm soát mọi xuất nhập vào Palestine.

Một chốt kiểm soát của Do thái tại West Bank

Tóm lại, dân Palestine đã hoàn toàn bị chiếm đóng, kiểm soát mọi xuất nhập, đường bộ, đường thủy cũng như đường hàng không. Do đó, kinh tế Palestine đã bị Do Thái khống chế từ nhiều năm nay. Tiền thuế xuất nhập của dân Palestine cũng do Do Thái nhận – theo một thỏa thuận quốc tế – để rồi trao lại cho chính quyền Palestine vùng West Bank. Từ năm 1990 mỗi tháng Do Thái thu giữ lối $50 triệu Mỹ kim là tiến thuế xuất nhập cảng hàng tháng của dân Palestine. Điều này tùy thuộc Do Thái muốn làm hay không muốn làm. Đã nhiều lần Do Thái đã giữ lại tiền của dân Palestine lấy lý do là Palestine đã không tuân thủ cam kết. Cho đến nay, Do thái không nói rõ họ đã giữ của dân Palestine bao nhiêu tiền. Mọi người ước khoảng $500 triệu Mỹ kim.

Tiền thuế xuất nhập này có đủ cho sự điều hành của chính phủ vùng West Bank của Palestine không? Chắc chắn là không, vì kinh tế Palestine đã đang bị bóp nghẹt bởi sự chiếm đóng của Do Thái rồi. Mầy nước ngoài có liên quan đến Palestine đâu có muốn để cho dân Palestine chết đói, mà chỉ muốn dân Pelestine cầm hơi, không chết đói, khỏi nổi loạn lên, gây rắc rối cho vùng Trung Đông là được rồi. Họ là những ai?

Ngoại nhân thứ hai chính là Hoa Kỳ. Hoa Kỳ một cường quốc mạnh nhất thế giới, được coi và tự coi là thủ lãnh của Thế giới Tự do, chỉ muốn mọi người trong vùng Trung Đông sống chung hòa bình, không rắc rối, không nổi loạn để dầu hỏa vùng này cung cấp cho Hoa kỳ không bị gián đoạn, giá cả lên xuống bất thường, có hại cho nền kinh tế của Hoa kỳ cũng như của nhiều nước trên thế giới.

Các chính phủ Hoa Kỳ liên tiếp trước sau, một mặt hỗ trợ Israel đối đầu với thế giới Ả rập, mặt khác cũng thấy cần giúp tiền cho người Palestine, đại diện bởi Cơ quan Quản trị Palestine như ông Mamoud Abbas . Chính quyền Abbas  là tổ chức lớn nhất đem lại công ăn việc làm cho dân Palestine. Không có tiền trợ giúp hằng năm của Hoa kỳ – khoảng $ 450 triệu đô la – chính phủ của ông Abbas  sẽ rất khó khăn. Dân chúng thất nghiệp, ngồi buồn chỉ nghĩ đến nổi loạn, hết chống Do thái đến chống Hoa kỳ. Nhàn cư vi bất thiện. Như vậy Hoa kỳ đâu có muốn, nhưng ngược lại, nếu muốn, Hoa kỳ có thể khống chế Palestine chẳng khó gì.

Còn một ngoại nhân thứ ba nữa mả Palestine phải dựa vào. Đó là Liên đoàn Ả rập, một liên kết các nước Ả rập trong vùng Vịnh, chủ chốt là những nước sản xuất dầu hỏa, rất giầu, như Vương quốc Ả rập Seoudite, United Arab Emirates, Bahrain, Algerie, Jordan…Trợ giúp mỗi năm của những nước Ả rập cũng khoảng $250 triệu Mỹ kim. Những nước này hẳn có quyền ăn nói về hiện tại và tương lai của dân đang nhận tiền tiếp viện.

***

5. Việc phải đến đã đến.

Ngày 23 tháng 9, 2011, trước Đại hội Đồng LHQ, Tổng thống Barack Obama đã bước liên diễn đàn lớn tiếng khẳng định: “ Hòa bình (giữa Israel và Palestine) sẽ không đến bởi những lời tuyên bố hay nghị quyết tại Liên Hiệp Quốc. Nếu quả là dễ dàng như thế, thì hòa bình đã phải được thiết lập rồi”.

Tổng thống Obama tại Đại Hội Đồng LHQ

Chủ trương của Hoa kỳ là thế giới phải tiếp tục thúc đẩy Israel và Palestine thương thảo bốn vấn đề khó khăn đã kéo dài từ năm 1979: a) vấn đề biên giới của nước Palestine, b) vấn đề an ninh của Israel, c) vấn đề tình trạng những người Palestine di cư bị đuổi ra khỏi xứ và d) vấn đề vai trò thành phố Jerusalem mà đôi bên đều coi là thủ đô của họ.

Ông cũng nói thêm là người Palestine muốn có một quốc gia trong cộng đồng quốc tế thì phải giảng hòa với Israel. Đôi bên có điều gì khiếu nại thì đưa ra LHQ. Tổ chức này sẽ làm trọng trài phân xử.

Ông còn nói: “Chúng ta, Liên Hiệp Quốc, phải nhìn nhận hiện tình thực tế của hai dân tộc Do thái và Palestine đang phải đối diện. Chúng ta chỉ có thể thành công nếu chúng ta có thể khuyến khích đôi bên ngồi xuống, nghe bên kia nói, hiểu được những nỗi lo sợ và những niềm hy vọng của đối phương”.

Trong lúc Tổng thống Hoa kỳ lên bục đọc diễn văn, ở dưới hàng thính chúng, ông Mahmoud Abbas  ngồi ôm trán suy tư, trong khi ông Benjamin Netanyahu có vẻ rất tán thưởng.

Ông Abbas ngồi suy tư

Ông Abbas  hẳn đã thấy rõ thế kẹt của mình khi thấy ông Obama, trong vai trò Tổng thống Hoa Kỷ đã bị bó tay dưới áp lực của những lực lượng chính trị thân Do thái(4) tại Hoa Kỳ.

Ông còn nhớ ông rất phấn khởi khi thấy Thượng nghị sĩ Dân Chủ tiểu bang Illinois, trẻ tuổi, không phải là Mỹ trắng, cởi mở, ông Barack Obama trúng cử Tổng thống Hoa kỳ 3 năm trước. Càng phấn khởi khi nghe bài diễn văn của ông Obama tại Cairo, tỏ ra có thiện cảm với thế giới Ả rập, với người Islam. Phấn khởi hơn nữa khi thấy ông Tổng thống Hoa kỳ khuyến cáo ông Netanyahu nên tạm ngưng chương trình xây cất khu gia cư Do thái trên West Bank và phần đất của người Palestine để đôi bên có thể ngồi lại bàn thương thuyết hòa bình. Nhưng ông đã thất vọng.

Ông có theo rõi để biết là tình hình chính trị nội bộ hiện nay tại Hoa Kỳ có nhiều bất lợi cho đảng Dân Chủ, do đó cho ông Obama. Từ ngày đảng Cộng Hỏa nắm đa số trong Hạ Viện, ông Obama đã bị gặp khó khăn không ít. Nhiều chương trình của ông Tổng thống và đảng Dân chủ bị cản trở. Sức nặng của Tổng thống trêng chánh trường Hoa Kỳ bị giảm sút. Chẳng có thế mà ông Netanyahu, sau khi gặp Tổng thống Hoa Kỳ, tháng Năm, 2011, trở về Israel, ông đã tỏ ý chống đối bất cần khuyến cáo của Tổng thống Hoa kỳ, tiếp tục cho xây cất chung cư, trước sự thảm sầu của ngưuời Palestine.

Khi Ông Abbas  nói cho thế giới biết là sẽ đến LHQ nộp đon xin gia nhập thành một quốc gia độc lập, lãnh tụ đảng Cộng Hỏa đã tuyên bố là Hạ Viện Hoa Kỳ sẽ phải xem xét lại chương trình cứu trợ cùng số tiền trợ cấp cho dân Palestine, nếu dó là sự thật xẩy ra, một lời đe dọa rất nghiêm trọng.

Ông Abbas  tuy nhiên cũng có đôi chút an ủi khi ông Tổnh thống Pháp Sarkozy lên diễn đàn ngay sau đó đã nói ngược với ông Obama. Ông nói: “Chúng ta hãy chấm dứt thảo luận những chuyện không đâu”. Ông kêu gọi Đại Hội Đồng LHQ hãy ra ngay một nghị quyết nâng ngay địa vị của Palestine trên diễn đàn quốc tế thành một “quan sát viên” để rồi tiến tới địa vị một “quốc gia”. Ông tiếp tục: “Chúng ta hãy bắt đầu thảo luận ngay và có một chương trình nghị sự rõ rệt”,

Đến lượt ông Abbas  lên diễn đàn. Ngay khi vừa tới diễn đàn, toàn thể hội trường đã đúng lên hoan nghêng ông đọc bài diễn văn. Ông nói: “Tôi không tin rằng người nào có chút lương tâm lại nỡ bác bỏ đơn chúng tôi xin chính thức gia nhập toàn bộ Liên Hiệp Quốc”. Ông cho rằng “vị thế được là một quốc gia là sự thể hiện quyền bất khả xâm phạm của dân chúng Palestine”.

Giờ của Palestine đã điểm

Khi ông đưa tay giơ lên bản sao đơn xin gia nhập ông vừa đưa tận tay ông Ban Ki-moon, Tổng thư ký LHQ, mà nói: “Giờ đã điểm” thì hội trường nhiệt liệt tán thưởng với những tràng pháo tay lâu dài, tiếng la ó hỗ trợ vang khắp hội trường.

Trong bài diễn văn ông Abbas  mô tả những cuộc hòa đàm trước đây đã bị phá tan nát bởi những chương trình xây cất khu gia cư và sự di dân của Do thái và ông cho rằng LHQ phải có trách nhiệm giải quyết chuyện này. Ám chỉ đến cuộc cách mạng hoa nhài mùa xuân đang diễn ra trong thế giới Ả rập, ông nói: “Bây giờ là giờ mùa xuân Palestine, giờ một nước Palestine độc lập đã đến!”.

Ông mô tả West Bank nước ông như “một sự chiếm đóng bất hợp pháp của ngoại nhân cuối cùng trên thế giới, không có dấu hiệu gì sẽ chấm dứt”.

Gần một tiếng sau đến lượt ông Netanyahu lên đọc diễn văn trước Đại Hội Đồng LHQ, nơi mà ông gọi là: “từ lâu đã là ngõ tối cho tổ quốc tôi”. Ông nói là ông đến đây không phải là để được những tràng pháo tay hoan hô, mà để nói lên sự thật. Ông nói: “Sự thật là người Palestine muốn có một quốc gia mà không muốn có hòa bình với chúng tôi. Quý vị đừng để điều ấy xẩy ra”.

Ông Netanyahu phản pháo

Để phản pháo lại lời tuyên bố của ông Abbas  mới nói là: “ dân chúng Palestine chỉ tự vệ bằng hy vọng và hoài bão”, ông nhắc : “hy vọng và hoài bão , còn cả 10,000 hỏa tiễn do Ba tư cung cấp nữa”. Ông nói nhiều đến Israel là một nước nhỏ hẹp, bao vây bởi mối đe dọa của những tổ chức Islam cực đoan trong vùng. An ninh của Israel nước ông là điều tối quan trọng

***

6. Chờ đợi.

Theo lệ thường, nếu không có gì đặc biệt xẩy ra, Hội đông Bảo An LHQ sẽ nhóm họp vài tuần sau đó. Vấn đề đặt ra cho Hoa Kỳ và đồng minh là làm sao ngăn cản sự cứu xét đon của Palestine.

Một mặt, Hoa kỳ  tìm cách ngăn cản không có đủ 9 phiếu thuận tại Hội Đông Bảo An cho Palestine được phép gia nhập. Được như vậy, Hoa kỳ sẽ khỏi cần phải dùng quyền phủ quyết của mình đễ ngăn chặn Palestine. Đây là điều mà nhiều nước Ả rập đang mong muốn

Mặt khác Hoa Kỳ và liên minh Tứ trụ lại cố gắng thúc đẩy cuộc hòa đàm Israel –Palestine xẩy ra thật sớm, trước khi hội Đồng Bảo An bỏ phiếu, nhờ vậy Hoa kỳ có lý do để yêu cầu hoãn cuộc đầu phiếu cho đến khi cuộc hòa đàm chấm dứt.

Hội Đồng Bảo An LHQ

Trong số 15 nước trong Hội Đồng Bảo An, Hoa Kỳ tính ra đã có một số nước sẽ ủng hộ Palestine rồi, như Ba Tây, Trung Hoa, Ấn Độ, Nga và Nam Phi. Hoa Kỳ chắc chắn sẽ bỏ phiếu chống. Năm nước Âu châu: Anh, Pháp, Đức, Bồ Đào Nha và Bosnia Herzegovina chưa biết thế nào. Còn lại ba nước Colombia, Gabon va Nigeria, quan điểm chưa rõ rệt về phe nào.

Bởi vậy Hoa kỳ phải huy động tất cả sức mạnh ngoại giao của mình để tránh phải dùng quyền phủ quyết đơn độc của mình để giúp Do thái.

Trên lý thuyết, LHQ sẽ thành lập một ủy ban 15 người – mỗi người từ 15 nước trong Hội đồng bảo An – để cứu  xét đơn xin gia nhập của Palestine. Ủy ban này sẽ phải nộp bản tường trình trong 35 ngày. Tuy nhiên, cũng như ở nhiều nơi khác, chuyện làm việc bằng giấy tờ (bureaucratie) ở LHQ rất mềm dẻo. Thànhviên trong ủy ban nghiên cứu có thể cần thêm ngày giờ để xin thêm tài liệu bổ túc hay chờ đọi chỉ thị của chính phủ tại chính quốc.

Ngoài ra còn có đề nghị của Tổng thống Pháp Nicholas Sarkozy đưa ra trước Đại Hội Đồng LHQ nữa.

***

7. Hy vọng

Với tất cả những hệ lụy như trên, ông Netanyahu, được Hoa kỳ hỗ trợ, bình chân như vại. Bởi vậy, sau khi tham dự Đại Hội Đồng LHQ trở về Israel, ông đã ký quyết định cho phép xây thêm 1000 gia cư tại phía Đông của Jerusalem trên phần đất của người Palestine nữa.

  • Mặc ai nói ngả nói nghiêng
  • Thì ta vẫn vững như kiềng ba chân

Tổng thống Obama rất vất vả với nhiều chuyện phải suy tính, vì tất cả những điều này đều có liên quan đến hy vọng tái đắc cử Tổng Thống nhiệm kỳ tới của ông:

– Làm sao thuyết phục được ông Abbas  trở lại bàn hội nghị sớm, trước khi Hội Đồng Bảo An LHQ nhóm họp?

– Làm sao có thể thuyết phục ông Netanyahu ngưng xây cất thêm gia cư trên phần đất của người Palestine?

– Làm sao tránh dùng quyền phủ quyết đơn độc của mình tại Hội Đống Bảo An LHQ tới đây?

– Tìm cách nào nâng cao uy tín của Hoa Kỳ trên thế giới, nhất là trong thế giới Ả rập Islam, đang trên đà xuống dốc thảm hại?

– Làm sao đừng để cho đảng Cộng Hòa lợi dụng chuyện này – rêu rao ông không giúp Do thái – trong kỳ tổng tuyển cử sắp tới.

– Làm sao khiến mấy ông Cộng Hòa hạ Viện chớ cúp tiền viện trợ cho Palestine?

ấy là chưa kể đến những rắc rối khác đe dọa ông và đảng Dân Chủ trong cuộc bầu cử sắp tới: nạn thất nghiệp lan rộng, ngân sách quốc gia hao hụt, cắt gỉảm ngân sách và tăng thuế, chương trình an sinh xã hội sức khỏe người dân v.v…

Còn ông Mamoud Abbas(1) ? Ông hy vọng gì ở UN194? Dường như không. Căn bệnh “thân bất do kỷ” của Palesting quả thật khó chữa.

Nhưng vẫn có hy vọng. Hy vọng này nằm ngoài sự rộng lượng của Do thái như ông Netanyahu đã hứa, nằm ngoài chủ trương Tự Do Dân Chủ của Hoa kỳ và Tứ Trụ, cũng nằm ngoài luôn sự giúp đỡ tiền bạc của các ông Caliph Vua Dầu hỏa.

Biến động “Arab Spring” vùng Trung Đông

Điều ông có chút hy vọng là vùng Trung Đông đang có biến động lớn. Người dân nhiều nước Ả rập đã xuống đường đả phá những chế độ độc tài, đảng trị, gia đình trị, công an trị. “Mùa xuân Ả rập” (Arab Spring) đang nở. Ngọn gió ‘Hoa nhài Trung đông” đang thổi. Ông đã nói ông không muốn cô lập Israel, nhưng xứ này, vì những lầm lỗi quá khứ, đang bị tẩy chay cô lập, bởi Thổ Nhĩ Kỳ, bởi Ai Cập, hai nước lớn trong vùng. Thanh niên Ả rập Islam xuống đường không phải chỉ vì những sự hà hiếp của chính phủ họ mà còn có thể vì sự chiếm đóng bất công đang kéo dài trên nước ông. Khi những biến động này lớn lên, Do thái không thể bình chân như trước, Hoa kỳ phải xem xét lại chính sách của mình trong toàn vùng Trung Đông, trong đó cuộc hòa đàm Palestine-Israel.

Đây cũng là một nhức đầu khác cho chính phủ Obama, nhưng điều đó may ra cũng có thể là một liều thuốc cho căn bệnh “thân bất do kỷ” chăng?

Tin mới nhất – Trong khi chờ đợi Hội Đồng Bảo An nhóm họp, có lẽ vào tháng 11, 2011, chính quyền Palestine đã đệ đon xin gia nhập Tổ chức ngoại biên của Liên Hiệp Quốc là UNESCO hay là United Nations Educational Scientific and Cultural Organization.

Đại Hội đồng UNESCO

Tin này cũng đã làm cho Hoa Kỳ và các nước đồng minh, cũng như ban quản trị UNESCO không vui lòng chút nào. Bởi vì điều này sẽ đưa đến việc Hoa kỳ sẽ cúp tiền tài trợ hàng năm cho tổ chức này theo luật định. Luật pháp Hoa kỳ ngăn cấm chính phủ Hoa kỳ đóng góp tài trợ cho LHQ và các Tổ chức ngoại biên nếu LHQ chấp nhận những tổ chức  chính phủ mhư Palestine.

Cho đến nay hàng năm, Hoa kỳ đóng góp 22% ngân sách của UNESCO. Chính quyền Obama chẳng muốn UNESCO bị tê liệt, cho nên phải tìm cách ngăn chặn việc Palestine được chấp nhận vào UNESCO. Israel lại càng không muốn nữa, không phải vì khủng hoảng tài chánh của UNESCO, mà vì sợ bị Palestine đem chuyện những di tích lịch sử và tôn giáo của mình tại Jerusalem ra kiện Israel vì nước này đang chiếm đóng.

Tin sau cùng cho biết ngày 26 tháng 10, ban chấp hành UNESCO đã nhóm họp với 58 hội viên, đã tạm thời chấp nhận cho Palestine chính thức vào UNESCO. 40 nước bỏ phiếu thuận là những quốc gia Ả rập, Phi Châu và Nga. 4 nước bỏ phiếu chống là Hoa Kỳ Đức, Latvia và Romania. 14 nước bỏ phiếu trắng trong đó có Bỉ, Pháp, Ý và Tây Ban Nha. Quyết định này sễ trở thành chính thức khi Đại Hội Đồng UNESCO với 193 quốc gia hội viên nhóm họp vào cuối tháng này hay đầu tháng sau.

Tin Giờ chót – Ngày 31 tháng 10, 2011, Đại Hội Đồng UNESCO đã chập thuận cho Palestine trở thành hội viên chính trong một cuộc bỏ phiếu với 107 phiếu thuận (Pháp, Bỉ, Nga, Trung Hoa, Ấn Độ , Ba Tây và các nước Hồ Giáo, Phi Châu…), 14 phiếu chống(Mỹ, Đưc, Áo, Gia Nã Đại, Israel…) và 52 phiếu trắng (Anh, Ba La, Bồ ào Nha, Thụy sĩ, Nhât, Nam Hàn, Đan Mạch…).

Điều này sẽ đưa đến việc Hoa kỳ không tài trợ cho UNESCO nữa. Bà Irina Bokova, Giám đốc UNESCO đã đến Washington, hội kiến với Quốc Hội Hoa kỳ để xin tu chỉnh đạo luật trước đây ngăn cấm việc tài trợ này (lý do Palestine bây giờ không phải là một tổ chức khủng bố, chống Do Thái nữa). Israel cũng tuyên bố sẽ xét lại việc đóng góp của mình (khoảng $10 triệu Mỹ kim) vào UNESCO.

Ông Netanyahu Thủ tướng Israel đã trả đũa lại bằng cách giữ lại những tiền thuế xuất nhập cảng không trao lại cho ông Abbas và ra lệnh cho xây cất thêm 2000 khu gia cư mới tại West Bank và Jerusalem trên phần đất của Palestine. Ông còn nói thêm là Israel sẽ giữ phần đất này không bao giờ trả lại cho Palestine.

Không thấy Hoa Kỳ và Tứ Trụ có phản ứng gì.

____________________________________________________

(1)     Ông Mamoud Abbas(1)  sinh năm 1935 tại thành phố Safed (Galilee) Palestine. Năm 1948 khi có nội chiến giữa người Do thái và người Ả rập, ông theo gia đình chạy loạn sang nưới Syria. Tại đó, ông theo học Đại học Damascus, ông tốt nghiệp luật sư. Ông có sang Nga học tại đại học Practice Lumumba ở Mạc Tư khoa, đậu tiến sĩ tại đó. Ông có vợ và 3 con trai. Năm 1961 ông gia nhập đảng Fatah của ông Yasser Arafat, dưới bí danh là Abu Mazen, hoạt động chống Do Thái trong Tổ chức Giải phóng Palestine (PLO). Ông đã sang các nước Ả rập liên bang, dại diện cho PLO. Năm 1993, ông cũng đại diệncho PLO ký kết hỏa đàm với Israel. Ông được bầu làm chủ tích Cơ Quan Quản Trị Palestine năm 2005, kế nghiệp ông Yasser Arafat.

Ông Yasser Arafat

(2)   Đất của người Palestine mả ông Abbas(1)  muốn làm thành một quốc gia độc lập gồm có hai phần, phân cách bởi Israel: West bank (diện tích khoảng 6 nghìn cây số vuông và 2.5 triệu dân) và dải Gaza (365 cây số vuông với 1.6 triệu dân). Tổng số GDP (Gross Domestic Product) được ước lượng là 12.95tỷ Mỹ kim, trung bình quân mỗi đầu người (Per Capita) là $2,900 Mỹ Kim

(3)     Israel là một nước nhỏ diện tích chính thức khoảng 20,000 cây số vuông, nếu kể cả những phần đất đả chiếm của người Palestine diện tích lên tớì7,800 cây số vuông. Tổng số dân khoảng 7.6 triệu người, trong số này có khoảng 20% là người Ả rập. Nhưng Israel có nền kinh tế rất phồn thịnh đứng thứ 27 trong các nước mở mang. Nam 2010, có GDP (Gross Domestic Product) là $213.1 tỷ Mỹ kim, trung bình quân mỗi đầu người (Per Capita)là $29,531 Mỷỹ kim. 20% dân số có bằng đại học. 5 khoa học gia Do thái đã đoạt giải Nobel.

Để có một ý niệm so sánh với Việt Nam: Dân số 85 triệu; GDP: 103 tỷ Mỹ Kim; Per Capita:3,000 Mỹ kim.

(4)     Về ảnh hưởng của dân Do thái trên chính trường Hoa Kỳ, người ta phải kể đến: a) Số người Do thái tại Hoa kỳ xấp xỉ nhiều bằng số người Do thái tại Israel. b) Tại Hạ viện Hoa kỳ hiện có 27 vị dân cử gốc Do thái. c) Tại Thượng viện có 14 Thượng nghị sĩ gốc Do thái. d) Trong Tối Cao Pháp Viện đã từng có 8 vị có gốc Do thái, kể cả 3 vị đương nhiệm là bà Ruth Ginsburg, bà Elena Kagan và ông Stephen Breyer.

_____________________________________________________

Tháng 11, 2011

 

3 responses to “UN 194, một khối u khó trị

  1. kinh Anh Đào Viên
    Đề tài mới này thật nóng bỏng và rất hay.
    Cám ơn Anh.
    TQ

  2. Bài viết thật xuất sắc, rất đáng ngạc nhiên về nôi dung này

  3. Dân Do Thái quả thật là một dân tộc rất thông minh, không những thế còn rất khôn ngoan, hơn dân tộc Việt Nam ta rất nhiều. Không cần phải tự rêu rao là “đỉnh cao trí tuệ loài người” mọi người – kể cả người VN – ai cũng thừa biết như vậy.
    Họ khôn ngoan ở chỗ – như bác ĐV viết trong bài – biết chắt lọc lấy cái hay của chủ nghĩa Tư Bản, chủ nghĩa Xã Hội, và tinh thần Lục Hòa của đạo Phật để dựng nước. Không những thế, dân tộc Do Thái ở trong nước cũng như ở hải ngoại đều coi nhau như anh em một nhà, không chia rẽ, không thù hằn, không oán hận, cùng nhau chống ngoại xâm, ngược lại với dân tộc Việt Nam.
    MT

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s