Giới Thiệu Nguyễn Tuân


Lời nói dầu – Vườn Đào dã ra mắt quý dộc giả từ năm 1998  với trên 150 bài viết, nhờ sự góp sức của nhiều cây viết. Trang Giới Thiệu dư ợc thành lập với mục dích giới thiệu với quý dộc giả những người này. Chúng tôi bắt dầu Trang Giới Thệu với nhà văn Nguyễn Tuân (10/7/1910 – 28/7/1987) , một người nổi tiếng, th hiện phong cách độc đáo, tài hoa, sự hiểu biết phong phú nhiều mặt và vốn ngôn ngữ, giàu có, điêu luyện. Sách giáo khoa hiện hành xếp ông vào một trong 9 tác giả tiêu biểu của văn học Việt Nam hiện đại

Nguyễn Tuân (10/7/1910 – 28/7/1987) quê ở Hà Nội, là một nhà văn của Việt Nam, sở trường về tùy bút và ký, được tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật năm 1996. Tác phẩm của Nguyễn Tuân luôn thể hiện phong cách độc đáo, tài hoa, sự hiểu biết phong phú nhiều mặt và vốn ngôn ngữ, giàu có, điêu luyện. Sách giáo khoa hiện hành xếp ông vào một trong 9 tác giả tiêu biểu của văn học Việt Nam hiện đại. Ông viết văn với một phong cách tài hoa uyên bác và được xem là bậc thầy trong việc sáng tạo và sử dụng Tiếng Việt.

1) Lược sử về tiểu sử
Nguyễn Tuân sinh ngày 10 tháng 7 năm 1910 ở phố Hàng Bạc, Hà Nội, quê ở thôn Thượng Đình, xã Nhân Mục (tên nôm là làng Mọc) tỉnh Hà Đông, pưNhân Chính, quận Thanh Xuân, Hà Nội.[Ông trưởng thành trong một gia đình nhà Nho khi Hán học đã tàn.
Nguyễn Tuân học đến cuối bậc Thành chung Nam Định (tương đương với cấp Trung học cơ sở hiện nay) thì bị đuổi vì tham gia một cuộc bãi khóa phản đối mấy giáo viên Pháp nói xấu người Việt (1929). Sau đó ít lâu ông lại bị tù vì đi qua biên giới tới Thái Lan không có giấy phép. Ở tù ra, ông bắt đầu viết báo, viết văn.
Nguyễn Tuân cầm bút từ khoảng đầu những năm 1935, nhưng nổi tiếng từ năm 1938 với các tác phẩm tùy bút, bút ký có phong cách độc đáo như Vang bóng một thời, Một chuyến đi… Năm 1941, Nguyễn Tuân lại bị bắt giam một lần nữa và gặp gỡ, tiếp xúc với những người hoạt động chính trị.

Năm 1945, Cách mạng tháng Tám thành công, Nguyễn Tuân nhiệt tình tham gia cách mạng và kháng chiến, trở thành một cây bút tiêu biểu của nền văn học mới. Từ 1948 đến 1957, ông giữ chức Tổng thư ký Hội Văn nghệ Việt Nam.

Ông là một nhà văn của Việt Nam, sở trường về tùy bút và ký, được tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật năm 1996. Tác phẩm của Nguyễn Tuân luôn thể hiện phong cách độc đáo, tài hoa, sự hiểu biết phong phú nhiều mặt và vốn ngôn ngữ, giàu có, điêu luyện. Sách giáo khoa hiện hành xếp ông vào một trong 9 tác giả tiêu biểu của văn học Việt Nam hiện đại. Ông viết văn với một phong cách tài hoa uyên bác và được xem là bậc thầy trong việc sáng tạo và sử dụng Tiếng Việt.
Các tác phẩm chính sau cách mạng của Nguyễn Tuân là tập tùy bút Sông Đà (1960) là kết quả chuyến đi thực tế vùng Tây Bắc, một số tập ký chống Mỹ (1965-1975) và nhiều bài tùy bút về cảnh sắc và hương vị đất nước. Ông chủ trương chủ nghĩa xê dịch không thích cuộc sống trầm lặng, bình ổn nên ông đi suốt chiều dài đất nước để tìm những điều mới mẻ,độc đáo.
Nguyễn Tuân mất tại Hà Nội năm 1987, hưởng thọ 77 tuổi.

2) Phong cách nghệ thuật
Nguyễn Tuân có một phong cách nghệ thuật rất độc đáo và sâu sắc.
Trước Cách mạng tháng Tám, phong cách nghệ thuật Nguyễn Tuân có thể thâu tóm trong một chữ “ngông”.
Thể hiện phong cách này, mỗi trang viết của Nguyễn Tuân đều muốn chứng tỏ tài hoa uyên bác. Và mọi sự vật được miêu tả dù chỉ là cái ăn cái uống, cũng được quan sát chủ yếu ở phương diện văn hoá, mĩ thuật.
Trước Cách mạng tháng Tám, ông đi tìm cái đẹp của thời xưa còn vương sót lại và ông gọi là Vang bóng một thời. Sau Cách mạng, ông không đối lập giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Văn Nguyễn Tuân thì bao giờ cũng vậy, nguyen Tuan-4.jpg

vừa đĩnh đạc cổ kính, vừa trẻ trung hiện đại.

Nguyễn Tuân cũng là một con người yêu thiên nhiên tha thiết. Ông có nhiều phát hiện hết sức tinh tế và độc đáo về núi sông cây cỏ trên đất nước mình. Phong cách tự do phóng túng và ý thức sâu sắc về cái tôi cá nhân đã khiến Nguyễn Tuân tìm đến thể tuỳ bút như một điều tất yếu.
Nguyễn Tuân còn có đóng góp không nhỏ cho sự phát triển của ngôn ngữ văn học Việt Nam.
Sau Cách mạng tháng Tám, phong cách Nguyễn Tuân có những thay đổi quan trọng. Ông vẫn tiếp cận thế giới, con người thiên về phương diện văn hóa nghệ thuật, nghệ sĩ, nhưng giờ đây ông còn tìm thấy chất tài hoa nghệ sĩ ở cả nhân dân đại chúng. Còn giọng khinh bạc thì chủ yếu chỉ là để ném vào kẻ thù của dân tộc hay những mặt tiêu cực của xã hội.

3)Tác phẩmNguyen tuan-6

  • Ngọn đèn dầu lạc (1939)
    • Vang bóng một thời (1940)
    • Chiếc lư đồng mắt cua (1941)
    • Tàn đèn dầu lạc (1941)
    • Một chuyến đi (1938)
    • Tùy bút (1941)
    • Thiếu quê hương (1940)
    • Tóc chị Hoài (1943)
    • Tùy bút II (1943)
    • Nguyễn (1945)
    • Chùa Đàn (1946)
    • Đường vui (1949)
    • Tình chiến dịch (1950)
    • Thắng càn (1953)
    • Chú Giao làng Seo (1953)
    • Đi thăm Trung Hoa (1955)
    • Tùy bút kháng chiến (1955)
    • Tùy bút kháng chiến và hòa bình (1956)
    • Truyện một cái thuyền đất (1958)
    • Tùy bút Sông Đà (1960)
    • Hà Nội ta đánh Mỹ giỏi (1972)
    • Ký (1976)
    • Tuyển tập Nguyễn Tuân (tập I: 1981)
    • Cảnh sắc và hương vị đất nước (1988)
    • Tú Xương
    • Yêu ngôn (2000, sau khi mất)
    • Ký Cô Tô(1965)

4) Nhân văn Giai Phẩm (NVGP)

Ngày 10/5/1957, Hội Nhà Văn xuất bản tuần báo Văn, với Nguyễn Công Hoan chủ bút, Nguyễn Tuân, phó chủ bút, Nguyên Hồng, tổng thư ký. Ban đầu báo Văn theo đường lối chính thống. Nhưng khi trên báo Học Tập của Đảng Cng Sn, Thế Toàn lên tiếng chê báo Văn “nghèo nàn”, “xa rời thực tế cách mạng”, Nguyên Hồng viết bài trả lời (trên báo Văn số 15, 16/8/1957) phê bình Thế Toàn “quan liêu”, “trịch thượng”. Sự bút chiến giữa báo Văn và báo Học Tập gây chú ý trong Bộ chính trị. Rồi báo Văn dần dần thay đổi thái độ, ít lâu sau một số cây bút cũ trong NVGP lại thấy xuất hiện trên báo Văn.

Cuối năm 1957, Mao Trạch Đông hạ lệnh đánh phái hữu.

Huy Cận và Hà Xuân Trường được cử đi học tập chính sách mới của Trung Quốc. Khi họ trở về, Đảng mới thực thụ áp dụng chính sách đàn áp của Bắc Kinh. Tại Vi ệt Nam người dứng dầu là Trường Chinh (Đặng Xuân Khu) hạ lệnh dánh Nhân Văn Giai Phẩm.

Cả ba hội quyết định:Nguyen tuan-5

– Khai trừ Phan Khôi, Trương Tửu, Thụy An ra khỏi Hội Nhà Văn, Trần Duy ra khỏi Hội Mỹ Thuật.

– Khai trừ trong thời hạn một năm Hoàng Cầm và Phùng Quán ra khỏi hội nhà văn. Khai trừ ba năm Trần Dần, Lê Đạt ra khỏi Hội Nhà văn, ba năm Tử Phác và Đặng Đình Hưng ra khỏi Hội Nhạc sĩ. Và cảnh cáo một số hội viên khác đã tích cực hoạt động trong nhóm NVGP.

Tháng 7/58: Văn Cao đi thực tế Điện Biên cùng với Nguyễn Tuân và Nguyễn Huy Tưởng, ông bị chảy máu ruột và được trở về. Ngày 22/8/58, Trần Dần, Lê Đạt, Đặng Đình Hưng, Tử Phác… đi lao động cải tạo ở Chí Linh, đến Tết mới được về Hà Nội nghỉ, đợi đợt sau. Trong thời kỳ lao động cải tạo này Tử Phác bị ho lao (25/11/58 Tử Phác đi khám ruột, lại thấy bị lao phổi, nhật ký Trần Dần ghi). Phùng Quán mới đầu “bất trị” đi rồi lại bỏ về, đến tháng 8/58 mới chịu đi thực tế Thái Bình với Hoàng Cầm.

Trong vụ NVGP, nhà văn Nguyễn Tuân ‘thoát nạn’ nhưng thỉnh thoảng ông vẫn ‘xì’ ra những bài bút ký bị kết tội là ‘có hơi hướng chống đối’, chẳng hạn như PhởTình rừng

… Ông “thoát nạn” vì ông biết sợ . Một hôm ông nâng chén rượu lên giữa đám đàn em mà nói rằng : ‘Tao còn sống, còn cầm bút được đến bây giờ là nhờ biết sợ!’, nói rồi ngửa mặt lên trời cười rung giường, nước mắt tuôn lã chã, giọt đổ xuống đất, giọt đổ vào lòng.

Vườn Đào dã dăng ba bài viết của Nguyễn Tuân:

Chữ Người Tử Tù ,  Những Chiếc Ấm Đất và  Ném Bút Chì →

Advertisements

Một vấn đề khó giải quyết


History is an argument without end
 ---- Peter Geyl
 Giới cấm thứ nhất Phật giáo
 Chúng con thề trọn đời giữ giới không Sát sanh nghĩa là chúng con
 Không tự mình giết người bằng mọi cách, Không sai bảo kẻ khác giết người,
 Không vui thích thấy nghe kẻ khác giết người,
 Cho đến những con vật lớn cũng không nhẫm tâm giết hại
 Mà hằng bảo vệ sinh mạng chúng sanh.

                                                                 Đào Viên

1. Một thảm cảnh
Kể từ tháng Tám, 2017, một chuyện kinh hoàng đã xẩy ra từ một quốc gia vẫn có tiếng yên bình với những ngôi chùa to lớn, dát vàng, tượng Phật trạm ngọc: nước Miến Điện, tiếng Anh là Burma, tiếng Pháp là Birmanie, có tên mới là Myanmar.

Tại đó, trong một tiểu bang nhỏ – Rakhine – một dân tộc thiểu số theo đạo Hồi, dân tộc Rohingya đã bị tàn sát dã man: hàng ngàn ngôi nhà bị đốt cháy. người lớn trẻ con bị đuổi ra khỏi làng, bị giết chết nếu không bỏ chạy kịp. Vì tiểu bang Rakhine nằm ngay sát nước Bangladesh, chỉ cách một con sông nhỏ, nên dân Rohingya chỉ còn cách bơi hoặc đi thuyền sang qua sông đến tạm trú một vùng đất bỏ hoang xứ Bangladesh. Trên tổng số dân chúng Rohingya khoảng 1 triệu người, đã có ít ra là 450,000 người đã trốn thoát và đang định cư tại Bangladesh.

Continue reading

Phật Học – Thơ đi Tin lại (IX)


                              Tiếp theo Phật Học-Thư đi Tin lại (VIII)

201 – « Tứ sinh, cửu hữu, đồng đăng Hoa tạng huyền môn ; Bát nạn, tam đồ cộng nhập Tỳ-lư tính hải » nghĩa là gì ? Đây là hai câu ở bài cúng ngọ.
Tứ sinh : thai sinh, noãn sinh, thấp sinh và hóa sinh.
Cửu hữu hay cửu địa (chín nẻo) : địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, a-tu-la, nhân, và chư thiên Dục giới, đó kể là một. Cộng với bốn nẻo của Sắc giới và bốn nẻo của Vô sắc giới là chín. Đồng đăng nghĩa là cùng lên.
Hoa tạng nói cho đủ là Liên hoa tạng thế giới, nghĩa là thế giới chứa toàn hoa sen, cõi tịnh độ của chư Phật, mỗi đức Phật có Liên hoa tạng thế giới của mình.
Huyền môn : cửa huyền, huyền là sâu kín thanh tịnh.
Bát nạn là tám nạn sau này: địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, ở châu Bắc-câu-lư quá sung sướng nên không tu, ở cảnh trời Vô tưởng không tu được, đui điếc câm, chỉ lo biện bác việc đời mà không tu, sinh trước Phật và sau Phật nên khó tu.
Tam đồ là hỏa đồ, huyết đồ, đao đồ, cũng là tam ác đạo (địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh).
Tỳ-lư hay Tỳ-lô-xá-na là đức Phật bao trùm hết mọi đức Phật, gọi là Tối sơ Phật.
Tính hải : biển tính, ý nói Pháp thân Phật rộng lớn vô cùng. Hai câu trên là lời nguyện cho mọi chúng sinh cùng được lên Tịnh độ của chư Phật, cùng được nhập vào Pháp tánh.

202 – « Lần trước tôi đã được trả lời về Lục sư ngoại đạo rồi, nay tôi lại thắc mắc về chữ Phật pháp ngoại đạo, xin vui lòng giải thích ». Đó là chữ để chỉ những người theo bề ngoài thì là Phật tử tại gia hay xuất gia nhưng trong tâm trí thì chấp cả hai thứ pháp và ngã. Nói rõ ra, họ quy y Tam Bảo rồi (hoặc thật lòng, hoặc giả vờ) nhưng không chịu học và hành Phật pháp, họ vẫn cho rằng các pháp là có thật và cái ta là có thật. Phật pháp dạy lý duyên khởi (duyên sinh) nghĩa là vạn pháp do duyên mà sinh ra và do duyên mà diệt mất, cái ngã gồm thân và tâm thì thân do tứ đại giả hợp, tâm do thọ tưởng hành thức kết thành và thay đổi luôn luôn.

Continue reading

Từ Watkins books đến Con Đã Trở Về


Đi xuất gia là để chuyển hóa những khổ đau của mình, 
  để đạt tới hiểu biết lớn, tức là Đại Giác Ngộ, 
  để đạt tới tình thương lớn, tức là Đại Từ Bi, 
  để đạt tới cái tự do lớn, tức là Đại Tự Tại.
                 ----Thích Nhất Hạnh
                                                                                                                                                                          Đào Viên

1) Watkins Books 2011, 2012. 2013, 2014

Trong bài viết “← Một Danh sách khác thường”, ngày 30 tháng 10, 2014, chúng tôi đã giới thiệu nhà sách Watkins Books tại Luân đôn, Anh Cát Lợi, một tiệm sách được coi là lâu đời nhất châu Âu. Nhà sách này chuyên in ấn, xuất bản những sách về tâm linh, linh hồn, đời sống vô hình, đôi khi cả về ma quỷ. Tóm lại một nhà sách rất đặc biệt, chuyên về đời sống tâm linh con người

Bắt đầu từ năm 2011, Watkins Books đưa ra một ý kiến rất mới lạ: hằng năm Watkins Books sẽ đưa ra một Danh sách liệt kê 100 người được coi là những người còn tại thế, có ảnh hưởng về tâm linh đến tất cả mọi người trên thế giới. Danh sánh này có tên là List of the 100 Most Spiritually Influential Living People (dưới đây gọi là Danh sách). Đến nay Watkins Magazine đã đưa ra bốn Danh sách, tương ứng với bốn năm 2011, 2012, 2013 và 2014.

Theo hội đồng trị sự của Watkins Magazine, Danh sách này được thiết lập nên, dựa vào một “cơ sở dữ liệu luôn được cập nhật (updated database)”, những tài liệu về trên sáu trăm nhân vật lãnh đạo tâm linh trên thế giới. Từ đấy họ chọn ra 100 nhân vật được coi là hoạt động nhất, trong các lãnh vực chánh trị, tôn giáo, nghệ thuật, phim ảnh và văn chương.

Continue reading

Một chuyện khó nói


Tôn giáo là nơi mọi người đối xử với nhau tử tế với lòng thành tín.  Nhưng Tôn giáo cũng là nơi người ta có thể giết nhau vì ý kiện bất đồng

—- Mark Twain

Đào Viên

Bac si Ayaz Virji

Ông bác sĩ đã mặc song quần áo chỉnh tề. Áo veston mầu xẫm, áo sơ mi mấu xanh, đeo cà vạt. Ông tự nhủ: “Mình phải làm sao để họ phải nể trọng mình, phải thật bình tĩnh”. Ông thong thả đi cầu thang xuống nhà dưới. Bà Musarrat, 36 tuổi đang chờ ông để ra đi. Đó là ông Ayaz Virji, 42 tuổi, làm bác sĩ, mới đến Dawson không lâu, một thành phố nhỏ, để trông nom sức khỏe cho  khoảng một ngàn rưởi người dân.

Hai tiếng nữa, ông sẽ phải đến nói chuyện về Hồi giáo, đạo Islam, cho dân nghe. Đây là lần thứ ba ông phải làm chuyện này mà ông không chắc sẽ là lần cuối.

Continue reading

Một dân tộc khôn ngoan


 

Peace cannot be kept by force. It can only be achieved  by understanding

— Albert Einstein

                                                                            Đào Viên

Lời nói đầu –

Đệ nhị Thế chiến, sau cái chết của Aldolf Hitler và Benito Mussolini, đã chấm dứt với hai quả bom nguyên tử dội xuống Hiroshima và Nagasaki ngày 6 và 8 tháng 8, 1945 . Sau hai Tòa Án quốc tế tại Nuremberg và Tokyo, kẻ ác nhân đã bi trừng phạt,  mọi người cho rằng Hoa Bình vĩnh cửa đã đến. Nhưng chẳng bao lâu, chiến tranh lại trở lại, không vì sự sinh tồn của các quốc gia mà là sự chia rẽ giữa người dân cùng trong một nước, vì ý thức hệ, vì bất đồng chánh kiến. Tại nhiều quốc gia trên thế giới, nội chiến đã nổ ra giữa Xã Hội chủ nghỉa và Tư bản chủ nghĩa, giữa Cộng Sản độc tài và Dân chủ tự do.

Cảnh nồi da xáo thịt, nhiễu điều không còn phủ giá gương, đã gây ra cái chết cho hàng trăm ngàn người, ảnh hưởng lâu dài đến tương lai của dân tộc, vì nhiều thế hệ thanh niên ưu tú, tương lai của dân tộc, có khi cả vị thành niên, đã phải hy sinh trên chiến trường. Hết nội chiến, quốc gia sẽ tụt hậu vì hết nhân tài, còn lâu mới ngóc cổ lên được.

 Chúng ta hãy xem trường hợp một cuộc Nội chiến được coi là dài nhất trong lịch sử thế giới. Không phải là “hai mươi năm nội chiến từng ngày” như một nhạc sĩ đã hát, mà là một nửa thế kỷ (50 năm) giữa người Cộng Sản và người Quốc gia. Ấy thế mà đôi bên đã biết bỏ chống đối lẫn nhau, đi đến hòa giải, đem hòa bình cho đất nước. Họ là một Dân tộc khôn ngoan hơn nhiều dân tộc khác.

 Họ không ngu dại gì  mà phải  cầu viện ngoại nhân để chiến thắng. Những viện trợ này sẽ trở nên món nợ khổng lồ rất khó trả, sẽ không thể trả bằng hiện vật mà phải trả bằng quyền lợi quốc gia. Đời con cháu họ chưa chắc đã trả hết.

Họ cũng  đủ khôn ngoan để biết rằng, một khi hết chiến tranh, hòa bình chỉ có thể bền vững lâu dài bằng hòa giải thật sự, bằng thông cảm, bằng tình người, không thể bằng oán thù, bằng đầy đọa.

***

1)    Một ngày lich sử

Ông Timochenco

Hôm ấy là ngày thứ Ba 26 tháng 9, 2016, Tổng thống nước Colombia là ông Juan Manuel Santos, cùng toàn thể nhân viên trong Nội các đã gặp  ông Rodrigo Londono, người có bí danh là Timochenko, một lãnh tu cao cấp nhất của đội quân phản loạn FARC, chống chánh phủ

FARC là chữ tắt từ tiếng Tây Ban Nha Fuerzo Armadas Revolucionarias de Colombia, có thể dịch là Lực lượng Tác chiến Cách Mang Colombia hay Quân đội Cách mạng Colombia

Ông Timochenco lớn tiếng nói với mọi người, nhất là để nhằm vào quân đội mình:

Từ nay, giã từ vũ khí! giã từ Chiến Tranh!, hoan hô Hòa Bình

Continue reading

Một cuộc nội chiến bao giờ mới chấm dứt?


I appeal to all men and women, whether they be eminent orb humble,
to declare they will refuse to give any further assistance to war
                 or the preparation of war
                       ------ Albert Einstein

Đào Viên

1) Một thắng lợi chưa đi đến đâu

Một buổi sáng tháng Chạp năm 2016, một nhóm lính tráng đến đập cửa một căn nhà ở thành phố Phiá Đông Aleppo.

Aleppo là một tỉnh lớn thứ hai của nước Syria. Phiá Đông là địa bàn hoạt động của nhóm binh sĩ Chống đối chính quyền Trung Ương của Tổng thống Bashar al-Assad. Phía Tây Aleppo còn thuộc quyền kiểm soát của chính quyền Assad. Ở giữa là nơi chém giết của cả đôi bên. Phía bắc Aleppo là nơi có thủ phủ Raqqa của đạo quân Hồi giáo quá khích ISIS

Trong nhà có tiếng người đàn ông hỏi: “Các anh là ai?” Một người lính trả lời: “ Chúng tôi là quân đội Syria Arab đây. Bây giờ đã yên rồi. Anh có thể ra được rồi. Bọn chúng đi hết rồi

Syria Arab Army là đội quân của chính quyền trung ương tại thủ đô Damascus.

Cửa nhà bỗng mở rộng, một người đàn ông trung niên bước ra. Mặt mũi có vẻ cương quyết. Bộ quần áo rách mướp cũ kỹ, hàm răng ố vàng, mất vài chiếc. Anh ta có vẻ do dự, nhưng sau khi được mấy người linh khuyến khích, anh bước hẳn ra ngoài bước ra giữa đường phố. Anh nhìn khắp phương trời, úp tay vào mặt mà khóc. Anh nói với người lính Syria Arab của chính quyền Bashar  al-Assad là đã bốn năm rưỡi nay, chưa bao giờ anh mở cửa nhìn ra ngoài phố.

Continue reading